Xuyên qua mạt thế – Chương 14: Mạc Vân


Mí mắt nặng trĩu khiến Mạc Vân không thể mở mắt ra nổi nhưng các giác quan khác lại hoạt động mạnh mẽ một cách khác thường. Mạc Vân cảm thấy mình đang nằm trên một mặt sàn cứng, cơ thể dường như vẫn đang di chuyển, vậy là cô đang nằm dưới sàn chiếc xe đã cứu cô lên rồi. Nhưng xe chỉ đi them một đoạn nữa thì bất chợt phanh lại, cả người Mạc Vân xóc lên một cái rồi xụi lơ nằm đó. Có ai nhảy ra khỏi xe, rồi những tiếng ồn ào như gió rít vang lên, cả những tiếng gầm gào của lũ tang thi nữa. Thì ra chiếc xe bị tang thi tấn công, còn người xuống chiến đấu xem chừng là có dị năng. Mạc Vân đang nằm im nghe ngóng tình hình thì lại nghe thấy trong xe có tiếng nói chuyện: Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 13: Ký ức


Mạc Vân trong mơ màng cảm thấy cơ thể xóc lên từng hồi, cô biết mình vẫn đang ngồi trên chiếc xe chạy trốn nhưng cô vẫn chưa tỉnh lại. Cô đang ở đâu đó trong cơn mơ của mình hay của khối thân thể này, hoặc là của cả hai. Cô đang đứng trong một vùng trắng xóa, nhìn xuống dưới chân mình, mặt đất trong veo gợn lăn tăn nhưng không hề giống mặt nước mà lại ẩn ẩn những cuộn mây trắng. Mạc Vân nhíu mày, nơi này trông giống như ranh giới giữa trời và biển vậy mà cô từng thấy tả trong truyện vậy. Nhưng cô ở đây làm gì? Tại sao lại ở đây? Còn nữa, nếu đã ở đây rồi thì tại sao cô vẫn cảm nhận được thế giới thực tại song song với nơi này? Vậy rốt cuộc đây là đâu? Mơ hay thực? Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 12: Chiếc hoa tai còn lại


Giao Viễn nhanh chóng trở về nhà, mẹ cậu vẫn chưa về, hẳn bà lại vùi đầu vào công việc để quên đi việc mình bị bỏ rơi.

Giao Viễn không hề cảm thấy mẹ mình sai, bà vốn là người có mọi thứ, luôn đứng trên vị trí đỉnh cao cho nên việc bà muốn có một thứ gì bằng được dù có phải dùng thủ đoạn thế nào là có thể hiểu được. Chỉ là Giao Viễn không hiểu, rốt cuộc bà vận dụng mọi thứ mình có để đổi lại sự khinh khi và lạnh nhạt của cha cậu để làm gì? Trong khi vốn dĩ bà đã có thể có những thứ tốt hơn thế, phải nói là bà xứng đáng có được một gia đình hạnh phúc hơn bây giờ nhiều. Tiếp tục đọc

Xuyên qua Mạt thế – Chương 11: Giao Viễn


Trương Tịnh, Hàn Tiêu và Giao Viễn không ngạc nhiên trước hậu quả do cơn mưa như trút một ngày kia để lại. Toàn bộ đường xá ách tắc bởi những xác xe còn lại do chủ xe không thể chịu nổi áp lực nước phải bỏ của chạy lấy người. Họ lao bừa vào bất cứ nhà nào đập cửa và xin ở nhờ, nhưng cũng có người may mắn, cũng có người không nên đành nhịn đói nhịn khát ở lại bên trong xe. Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 10: Mạt thế vào một ngày bình thường như mọi ngày


Tại đây, chuyện Mạc Vân tạm dừng để chúng ta quay về với ngày mạt thế diễn ra trong câu chuyện này.

Một trận mưa sao băng vào ngày 10 khiến thiên hạ đổ xô ra ngoài xem náo nhiệt, và đây cũng là chủ đề trung tâm cho các cuộc bàn tán của đại bộ phận thanh thiếu niên trong lớp học ngày hôm sau. Các cặp đôi là những người hào hứng nhất, có người thì vui vẻ vì được cùng bạn trai, bạn gái ước dưới cơn mưa sao băng, có người thì nuối tiếc vì bỏ lỡ thời cơ, không biết khi nào mới có thể gặp lại cơ hội lãng mạn có một không hai đến vậy. Nhưng đang giữa tiết học thứ hai thì trời đột nhiên đen kịt, mọi người cảm thấy lo âu trước một cơn giông mịt mùng khủng khiếp kéo đến với tốc độ ánh sáng như vậy. Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 9: Ẩn thân


Mạc Vân và Mặc Quân Kiệt là những người đầu tiên chú ý đến những tiếng gào đó. Nếu Mặc Quân Kiệt đọc vị được sự việc xung quanh nhờ gió thì Mạc Vân là nhờ vào thính giác đột biến của cô. Mạc Vân biết lũ tang thi đang tới là cấp thấp có tộc độ chậm, tiếng kêu có thể lớn nhưng còn phải mất một đoạn thời gian nữa chúng mới tới được đây.

Tuy vậy khác biệt giữa cô và Mặc Quân Kiệt là thằng nhóc đó có thể bỏ chạy khỏi đây ngay lúc này, còn Mạc Vân cô thì không. Vừa hiểu ra có sự nguy hiểm đang đến gần, Mặc Quân Kiệt ngay lập tức hạ lệnh bằng cái giọng non nớt nhưng quyền uy của mình: Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 8: Tang thi cứu thế


Mạc Vân biết từ sau khi chiếc hoa tai biến mất, cơ thể cô cũng có những biến đổi dị thường nhưng những biến đổi đó chưa từng rõ rệt như vậy. Một dị năng giả bình thường khi hấp thụ được nguồn năng lượng lạ kia sẽ bộc phát dị năng dù nhiều hay ít, dù là hệ tự nhiên hay biến thể, đều khá rõ ràng. Nhưng những gì xảy đến với bản thân mình, Mạc Vân đều thấy mù mờ, cô còn không biết chính mình có những khả năng gì thì làm sao có thể sử dụng chúng đây. Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 6: Dị năng bộc phát


Mạc Vân chứng kiến toàn bộ tình cảnh vừa rồi cộng thêm chút hiểu biết ngắn ngủn về Mặc lão gia thì dù có ngu dốt cũng có thể lờ mờ đoán ra thân phận của ông, chỉ gọn trong hai chữ: sát thủ. Mạc Vân tay run run vẫn đang che mắt Tiểu Na, vừa lúc này Tiểu Na tranh thủ lúc cô không để ý liền kéo tay Mạc Vân xuống, ánh mắt quét qua quang cảnh bên dưới liền gợn lên chút hoảng loạn. Mạc Vân giật mình nhận ra Tiểu Na đang run rẩy, còn tên nhóc Mặc Quân Kiệt bên cạnh thì lặng yên như tờ, không một chút phản ứng. Nhưng Mạc Vân để ý thấy ánh mắt thằng nhóc lóe lên chút ánh sáng kỳ lạ nhuốm màu tàn nhẫn, tuy nhiên ánh mắt đó lại biến mất trong thoáng chốc, khiến Mạc Vân nghi ngờ bản thân mình nhìn nhầm. Nhưng, nếu cô không nhầm, thì sự tàn độc trong ánh mắt của Quân Kiệt kia là dành cho ai? Tiếp tục đọc