Clamp school chap 17: Khả năng mới?


Gần đây Kanon rất bận rộn, chẳng là tạp chí văn học muốn gom nhưng chương truyện dài kỳ của cô lại để xuất bản thành sách, như vậy nhiều người muốn đọc lại hoặc đọc mới đều tiện hơn nhiều. Kanon tất nhiên rất đồng tình với chuyện này nhưng cô cho rằng chỉ xuất bản lại thành sách thì chưa đủ vì như vậy không khác nào bắt những người đã mua tạp chí để đọc truyện lại phải mua lại một bản hệt như vậy, vì thế cô đề nghị ban biên tập tạp chí cần có sự đổi mới. Ý tưởng của cô chính là bổ sung hình ảnh minh họa cho truyện và cô muốn nó phải thật đẹp, thậm chí còn cần tranh màu hoặc bookmark đi kèm làm quà tặng, ý tưởng tranh cô sẽ cùng bàn với hoạ sĩ. Nhưng vấn đề hiện giờ là kiếm đâu ra họa sĩ, cái này Kanon cũng nghĩ đến rồi, chẳng phải trường Clamp có câu lạc bộ mỹ thuật sao.

Vì lẽ đó, giờ này Kanon đang ở trước cửa phòng của câu lạc bộ mỹ thuật tìm trưởng nhóm mỹ thuật Minami Sakuranka để nói chuyện, tay vừa để lên nắm đấm cửa còn chưa kịp mở, cô đã nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo từ bên trong vọng ra. Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 19: Vượt qua sợ hãi


Khi tỉnh lại, Trương Tịnh thấy mình và Giao Viễn nằm trong một ngôi nhà nhỏ bị bỏ hoang, xung quanh hầu như không có gì ngoài một chiếc giường với tấm chiếu cũ mốc meo mà hai cậu đang nằm. Cậu không biết sao lại đến được đây, rõ ràng lúc đó còn đang vật lộn với lũ tang thi tiến hoá thì đột nhiên cả cơ thể như bị một sức mạnh thật lớn kéo đi, tỉnh lại thì đã thấy ở đây.

– Anh tỉnh rồi à? – Là tiếng của Hàn Tiêu

– Tiêu à? Đây là…?

– Đừng hỏi em, em cũng chẳng biết gì đâu, mở mắt ra thì đã thấy ở đây rồi. Tiếp tục đọc

Vài chuyện linh tinh về đồng nhân Đội thám tử trường Clamp


 

Clamp school

Kể lể một chút mấy chuyện mình dòm đông ngó tây trong thời gian không viết gì.

Các bạn cũng biết là đồng nhân “Đội trinh thám trường Clamp” ít như sao trên bầu trời ô nhiễm vậy mà truyện đọc được, giữ được cảm giác Clamp và có logic lại càng hiếm. Hôm rồi mình cũng tìm tìm để đọc, coi như xem mọi người viết thế nào để học hỏi thì bắt được một truyện “Học viên mới” (của Trung Quốc), hiện mới chỉ có bản convert trên wattpad thôi nên đọc khó lắm, đặc biệt tên các nhân vật đều được phiên sang tiếng Trung, cũng may anime này mình xem đầu tiên là bản tiếng Trung nên mới biết tên tiếng Trung của các nhân vật mà đọc hiểu. Tiếp tục đọc

Clamp school Chap 16: Chấp nhận


– Takamura-senpai, số văn bản này đã chia xong, mời anh xem qua rồi trình cho hội trưởng ký giúp.

Suoh kinh ngạc nhìn hai chồng văn bản vừa đưa hồi sáng cho Kanon, mới đó mà cô đã phân loại xong còn ghi chú những điều đáng lưu ý cho từng cột văn bản. Nếu hội trưởng nhà cậu mà cũng giữ mức làm việc như Kanon thì có phải tốt biết bao, Suoh thầm than.

– Mọi người vất vả rồi, hãy nghỉ tay uống hồng trà và ăn bánh táo nào!

– Cảm ơn cậu Ijyuin! Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 18: Tách ra


– Là tang thi đàn.

Hàn Tiêu lên tiếng cảnh báo.

– Một lũ thần kinh dở hơi đã lái xe thì chớ còn bắn đạn ầm ầm kéo theo cả đàn tang thi đến đây, còn cách chưa đến 300m. Bọn họ định phóng xe vào kho hàng, khoá cửa ngăn tang thi lại bên ngoài.

Giọng cậu ta vừa lo lắng vừa như nghiến răng ken két vậy. Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 17: Không gian tùy thân, có là gì.


Mạc Vân mở mắt, lại ở trong không gian trắng xoá như hồi gặp cô bé Mạc Vân nguyên chủ, tiếc là không gian này chẳng có gì, chỉ là một nơi màu trắng mà thôi. Cô còn đang ngó nghiêng lung tung xem chuyện gì đang diễn ra thì một giọng nói cất lên, là một giọng nữ đầy dịu dàng:

– Truyền nhân của ta, cuối cùng cũng có người đến được đây.

– Truyền nhân?

Mạc Vân ớ ra, chuyện quái gì vậy? Cái này không có trong truyện a. Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 16: Không gian cứ thế mà đến???


Thấy Mạc Vân bất động nhìn trân trân nơi đó, Như Lan quan tâm hỏi lại khiến mọi người chú ý tới góc tối nơi Giao Viễn đang ngồi. Sau một hồi nói chuyện giao lưu, Trương Tịnh rất có cảm tình với bốn người các cô cũng đánh giá cao tinh thần và ý chí mạnh mẽ của những cô gái giữa thời thế hỗn loạn này nên giải thích:

– Cậu ta là Giao Viễn, bạn từ nhỏ của tôi và Tiêu, cậu ấy hơi quái một chút, cũng không thích giao tiếp với người khác nhưng đặc biệt thông minh đấy. Bố mẹ cậu ấy đều mất trong mạt thế rồi, tôi và Tiêu còn đang về căn cứ trung tâm tìm bố mẹ mình. Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 15: Mạc Vân (Hạ)


 Xe của nhóm Tử Lãm và Trương Phong còn đi cùng một đoạn đường nữa mới tách ra. Mạc Vân dõi theo chiếc xe tải lớn đi bên cạnh như che chắn cho chiếc xe 12 chỗ của nhóm Tử Lãm, âm thầm nghĩ có bảo kê cũng tốt. Trong đầu cô vẩn vơ nhớ lại những giấc mơ trôi nổi trong mấy ngày qua của mình. Sau cuộc nói chuyện với bản thể của khối thân thể Mạc Vân này, cô nhận ra mục đích sống của mình không phải là đi tìm cha cho Mạc Vân vì bản thân của Mạc Vân cũng chẳng có ấn tượng về người cha này, đây chỉ là di nguyện của mẹ cô mà thôi. Mục đích chính của hành trình này chính là đi tìm chiếc hoa tai còn lại, để cô có thể mở ra cánh cửa không gian mà trở về thế giới cũ. Mạc Vân nhớ lại và tự sắp xếp những phân đoạn của những giấc mơ ngắn ngủn tiếp theo đó. Tiếp tục đọc

Xuyên qua mạt thế – Chương 14: Mạc Vân


Mí mắt nặng trĩu khiến Mạc Vân không thể mở mắt ra nổi nhưng các giác quan khác lại hoạt động mạnh mẽ một cách khác thường. Mạc Vân cảm thấy mình đang nằm trên một mặt sàn cứng, cơ thể dường như vẫn đang di chuyển, vậy là cô đang nằm dưới sàn chiếc xe đã cứu cô lên rồi. Nhưng xe chỉ đi them một đoạn nữa thì bất chợt phanh lại, cả người Mạc Vân xóc lên một cái rồi xụi lơ nằm đó. Có ai nhảy ra khỏi xe, rồi những tiếng ồn ào như gió rít vang lên, cả những tiếng gầm gào của lũ tang thi nữa. Thì ra chiếc xe bị tang thi tấn công, còn người xuống chiến đấu xem chừng là có dị năng. Mạc Vân đang nằm im nghe ngóng tình hình thì lại nghe thấy trong xe có tiếng nói chuyện: Tiếp tục đọc