Tò mò


Hỡi các bạn đọc blog của Mèo, có thể cho Mèo biết lý do tại sao mọi người đều chọn đọc Fallen Chap 7 (P1) đầu tiên, hoặc nhiều nhất không?
Lượng view của Fallen Chap 7 (P1) vọt lên hẳn so với các chapter khác khiến Mèo nảy sinh lòng hiếu kỳ vô cùng á.

image

Lảm nhảm về sách và truyện và dịch …


beaudoor

Không biết làm gì trong cái mớ bòng bong và ranh giới giữa “quá nhiều việc để làm” và “chẳng có việc gì để làm”. Mà những lúc như thế này thì nên viết ra hết những cái bòng bong xuất hiện trong đầu mình ngay lúc này và bắt tay làm gì đó có ý nghĩa một chút, thay vì ngồi ăn đồ ngọt và béo phì.

Vậy nên trước tiên là lảm nhảm về mấy cái sách vở dịch dọt mà bản thân mình còn đang vướng bận vô cùng.

Chuyện 1 là phân vân về việc có nên dịch nốt series Fallen không? Nhà sách mình cộng tác đã bỏ rơi nó rồi. Thật đáng tiếc vì mảng PR bên đó quá kém, lúc trước còn muốn mình làm PR luôn cho sách, thú thật là mình muốn sách nó bán chạy thật nhưng mình cảm thấy bất công cho các dịch giả cộng tác của nước mình quá thể, nên mình không làm. Nghĩ lại hồi đi hội chợ sách vừa rồi, thấy rất nhiều sách tái bản nhưng nhà sách không hề ghi là tái bản lần mấy, và dịch giả lại chỉ được nhuận dịch của 1 lần duy nhất trong khi có những cuốn sách được tái bản đến gần chục lần.

Nói tiếp về Fallen, mình vẫn băn khoăn không ngừng, dang dở như vậy rồi nó sẽ ra sao nhỉ? Liệu có nên tự làm nốt không đây?

Chuyện 2 là hay là làm bộ truyện mới?

Chuyện 3 là Những kinh nghiệm rút ra từ việc đi chọn sách:

  • Chỉ chọn những cuốn sách nào cảm thấy mình thích nó hoặc nó thích mình thậm chí đơn giản chỉ là vì cái bìa.
  • Những cuốn sách kinh điển mà mình nghĩ chắc chắn có thể học được gì từ đó hoặc chắc chắn nó có giá trị lớn (ví như một cuốn nobel văn học) mặc dù thời điểm chọn nó chỉ vì cái tựa đề gây chú ý và có khi đến cả chục năm sau mới sờ đến đọc.
  • Trong số 5 cuốn sách duy nhất (sách hay mà mình đang lùng) còn sót lại trên giá của duy nhất cái tiệm sách đó, mình sẽ mua hết cả 5 quyển vì chúng là 5 cuốn duy nhất mình thấy lúc đó, chắc chắn mấy đứa bạn cùng gu cũng sẽ thích, mua làm quà sinh nhật trước cho rồi.
  • Trong cả đống sách đẹp hoàn hảo lại lòi ra một cuốn bị lỗi dập giấy, khiến giấy ở góc sách của vài trang bị thừa ra một ít lòi hẳn ra ngoài, mình sẽ chọn cuốn sách đó, vì đơn giản “Nếu mình không muốn nó, thì ai sẽ muốn nó đây?”
  • Khi đọc sách đến trang mà giấy chưa rọc hết, thậm chí chỉ là 2 góc trang giấy còn dinh chút đỉnh với nhau cũng nên tử tế mà lấy dao rọc giấy ra, nếu bạn là người giữ sách, vì tin mình đi, chỉ vì độ lười của bạn cũng có thể khiến cuốn sách bị rách một miếng nhỏ, mà sau này khi đọc nó hễ cứ nghĩ đến là lại phát bực, bực vì sự không hoàn hảo đó là do lỗi của mình, chả đổ được cho ai.

Note trong ngày (22/7/2014)


Ngày 22/7/2014

Buổi chiều Jenny hẹn đi uống trà trong lúc chờ lệnh về London, vốn dĩ cuộc hẹn chỉ có hai người, thoáng chốc thành bốn người, mình thì gọi thêm Lê còn Jenny gọi thêm Nhật.

Bốn chị em ngồi ăn uống rôm rả trong quán trà Katie. Katie Tea Room là một quán trà cổ kiểu gia đình ở Chester. Trần nhà bên trong quán khá thấp, tầng hai ốp sàn gỗ hình như từ rất lâu vì mỗi bước chân đều phát ra tiếng cọt kẹt. Có thể thấy rõ quán trà Katie hoàn toàn mang phong cách Anh, nhưng cả bốn đứa mình đều không hiểu sao trong quán lại treo gương bát quái của người phương Đông. Phục vụ quán trông còn rất trẻ nên mình đảm bảo không thể giải thích cho nghi vấn này. Thôi thì cho qua.

Jenny và Nhật ăn trưa trong khi mình và Lê uống trà chiều và ăn bánh Scone với bơ tươi và mứt. Mình kẹp bơ tươi và mứt vào trong bánh rồi cắn một miếng thật to vô cùng thư sướng trong khi Lê nhẹ nhàng cắt bánh thành từng miếng nhỏ ăn kèm mứt và bơ.

Chuyện nhảm 1:

Ăn xong bốn chị em đi Tesco, trong khi chờ mọi người chọn đồ, mình cũng đứng bên quầy rau quả chọn … dưa chuột. Dưa chuột ở Anh vừa to vừa dài nhưng vị nhạt chứ không đậm đà như ở Việt Nam. Vì thấy mọi người đi lâu, mình hồn nhiên đứng cân đo đong đếm từng quả dưa chuột, nâng lên đặt xuống, cầm hai quả so xem quả nào dài hơn rồi lại áng xem quả nào nặng hơn, khuôn mặt thì ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Đang toan tính xem nên chọn quả nào cho phù hợp thì quay sang bên cạnh thấy hai anh đẹp trai đang trố mắt nhìn mình rồi khi thấy mình quay lại thì … bỏ đi mất. Aigu, mình đâu có cố ý, đành chọn đại một quả cho vào giỏ rồi gọi mọi người đi tính tiền.

Chuyện nhảm 2:

Trên đường về, Nhật nhìn sang Jenny đối thơ:

“Bây giờ mận mới hỏi đào

Vườn hồng đã có ai vào hay chưa?”

Jenny hồn nhiên đáp:

“Mận hỏi thì đào xin thưa

Vườn hồng nhiều ngõ nhưng chưa ai vào.”

Mình chen mồm vào

“Em cắm cái biển Free Entry là mọi người nườm nượp kéo vào ngay.”

Chuyện nhảm 3:

Về đến nhà, mọi người chia đồ. Jenny kêu: “Chuối này của ai?”

Nhật: “Chuối của em.”

Jenny: “A, sữa kia của chị, đưa trả chị đây.”

Mình lại góp vui: “Ừ, đúng rồi, chuối của Nhật còn sữa của Jenny là đúng rồi.”

Ấy thế mà chúng nó lại quay ra nhìn mình với ánh mắt kỳ dị. Mình đã nói gì sai à?

Note trong ngày (8/7/2014)


Ngày 8/7/2014

Sáng tỉnh dậy, ăn trưa rồi đi lấy đồ ở Zara với Kẹo. Lấy đồ xong thản nhiên bỏ rơi con bé, ai bảo nó không mang di động.

Sau đó cùng Hoà lên trường và qua ngân hàng làm thủ tục xin visa. Đứng cười vu vơ ở trường rồi qua ngân hàng ngồi ngơ ngẩn, đợi Hoà xử lý xong đống giấy tờ thủ tục, may mà ở đây không có hành là chính.

Xong việc hai chị em đi lượn lờ trong trấn cuối cùng tay xách nách mang về một đống đồ ăn và đồ giảm giá. Ngoài ra còn rất tao nhã qua cửa hàng bán thiệp và tìm cách nhập hàng về buôn ở Việt Nam. Đang suy nghĩ thì tìm được cái này

Vậy là hai chị em mỗi đứa mua một cái mang về, đứa thì tặng người yêu, đứa thì chờ có người yêu để tặng.

Về nấu phở ăn tối, ăn xong mệt quá lăn đi ngủ. Đang ngủ thì nghe loáng thoáng thấy Dương và Nhật qua chơi, kệ hai thằng, ngủ tiếp. Một lúc sau thấy Dương gọi điện cho mình từ ngoài phòng khách vào tới phòng mình (cách nhau có vài bước chân)

“Chị đâu rồi?”
“Đang ngủ”
“Ơ ơ”
“Thôi nhá”

Ngủ no nê phè phỡn, lúc tỉnh dậy thì hai thằng đã về. Lấy máy nhắn tin cho Nhật hỏi xem tìm mình có chuyện gì. Nhật bảo:

“Không có gì đâu chị, anh Dương thì tưởng em tìm chị, em thì tưởng anh Dương tìm chị nên hai anh em cứ ngồi đợi.”

“Ôi, trời ơi, mình có tận hai người theo đuổi, biết chọn ai bây giờ?”

“Chị lại ảo tưởng sức mạnh rồi. Tất cả chỉ là hiểu lầm. Hai anh em ngồi đợi một lát phát hiện ra không ai đợi chị thì dắt nhau về.”

Mình chớp chớp mắt thản nhiên nói:
“À, hoá ra là hai người theo đuổi nhau. My mistake, sorry.”

Nhật im lặng trong chốc lát rồi đổi chủ đề nói chuyện.

Đang chat thì cả nhà gọi ra ăn tào phớ Yến làm, vừa ăn vừa chấm chấm nước mắt.

“Tào phớ mầm đá em làm ngon quá Yến ạ.”

Chả là, Yến mua nguyên liệu làm tào phớ từ … hơn tháng trước nhưng giờ mới làm, may mà sữa đậu nành có hạn tới tận cuối năm. Còn vải quả đóng hộp ăn kèm, mình ngó thấy hạn sử dụng trên nắp hộp: best before use 9/7/2014. Nhìn đồng hồ, còn những 30 phút nữa mới sang ngày 9/7, cả nhà thở phào ăn tiếp.

Ăn xong, cả nhà ngồi bàn về trận Đức gặp Brazil, nhưng không phải về bóng đá mà là về … cá độ bóng đá.