Clamp school chap 15: Ichikawa Seiji


Taiyaki

– Seiji, con phải biết, con là con trưởng của dòng họ Ichikawa, là người luôn cần mưu cầu sức mạnh. Con không thể yếu ớt, dù là về năng lực hay tinh thần.

Từ khi con bé, Seiji đã được dạy dỗ nghiêm khắc để trở thành người mạnh nhất. Lời dạy của ông nội luôn khắc vào tâm trí cậu, đôi khi chúng giúp cậu có động lực vươn lên, nhưng đôi khi nó lại trở thành trách nhiệm nặng nề khiến cậu dù mệt mỏi vẫn phải gồng mình chống đỡ. Đối với một đứa trẻ sáu tuổi, tập luyện và trở nên mạnh mẽ là một ước mơ. Nhưng nếu ước mơ đó không được vun đắp bằng những niềm vui thì liệu ước mơ đó có còn là ước mơ? Hay nó sớm đã trở thành gánh nặng về một ước mơ mà mình buộc phải thực hiện?

– Liệu có phải mình đang tự dối bản thân rằng đó là ước mơ của mình? Mình có thực sự muốn thế?

Đó là câu hỏi mà cậu nhóc Ichikawa Seiji chín tuổi đã trăn trở và tự hỏi.

Lần đầu tiên, Seiji đụng độ Suoh là năm họ bảy tuổi vào một buổi tập luyện giao lưu giữa hai gia tộc. Ninja và samurai là hai trường phái khác hẳn nhau mặc dù họ có chung một niềm tin, lý tưởng và sự trung thành. Nhắc đến ninja, mọi người vẫn thường nghĩ tới sự khéo léo, tinh tế, nhanh nhạy và linh hoạt trong khi samura đem lại cho họ cảm giác mạnh mẽ, vững chãi và một tinh thần thép không gì có thể thay đổi được. Seiji luôn tin rằng sức mạnh tinh thân của bản thân là vô địch, vì cậu là một samurai. Một ninja có thể thắng cậu về tốc độ, chứ không thể thắng cậu về ý chí kiên định của một quyết tâm chiến thắng đến cùng. Nhưng khi gặp Suoh, cậu đã biết là mình nhầm.

Seiji đã thay đổi nhân sinh quan của mình khi đối mặt với thái độ trầm tĩnh, tinh thần bền bỉ và phẳng lặng của Suoh. Về kỹ thuật và năng lực, không ai kém ai, họ đấu với nhau bằng tất cả những loại võ thuật họ được học, từ karatedo, judo, akido cho đến đấu kendo bằng kiếm gỗ. Suoh luôn trầm lặng như một mặt hồ, trong khi đến giây phút quyết định, Seiji mất bình tĩnh vì sự nôn nóng và tính hiếu chiến, chủ quan khinh địch của bản thân.

Sau này, dù Seiji đã lấy được sự trầm ổn nhưng cứ mỗi lần đụng độ Suoh, sự khó chịu trong lòng lại trỗi dậy và cậu không thể kiềm chế nổi mình để rồi lại thua ngay tại giờ phút quyết định. Tự sâu trong thâm tâm, Seiji biết bản thân mình thiếu điều gì, nhưng cậu không muốn công nhận.

Vào một ngày đẹp trời, Seiji lại để thua cuộc thi bắn cung trong tay Suoh, cũng vào mũi tên cuối cùng. Cậu không giận, hoàn toàn không, chỉ cảm thấy thất vọng. Cậu lặng lẽ rời đi trước hào quang chiến thắng của đối thủ truyền kiếp. Cậu không bận tâm khi không ai tới chúc mừng mình, cậu biết nếu có chúc mừng thì đó cũng chỉ là sự thương hại. Lòng tự trọng của một samura không cho phép cậu nhận sự thương hại.

Ngay lúc đó, có ai đụng vào cậu. Seiji khó chịu quay ra, là một cô bé, cậu nhíu mày, đến nơi này chắc là người hâm mộ của Suoh. Cậu tiện miệng nói xin lỗi rồi quay đi nhưng lại nghe được một câu “Chúc mừng anh đứng thứ nhì”

Seiji kinh ngạc, không phải vì được người hâm mộ của đối thủ chúc hay vì sự thương hại cậu đã nghĩ tới, mà là vì hóa ra cậu không khó chịu như mình tưởng. Nhận được lời chúc mừng khi mình đạt được thành tựu bằng chính sự nỗ lực của bản thân là một sự đền đáp. Seiji đứng bất động hồi lâu rồi mới thốt ra được câu “Cảm ơn”

Sau đó Seiji thường bất chợt bắt gặp cô bé đó nhiều hơn. Có thể nói, vì một ấn tượng nào đó, cậu có thể nhận ra cô bé ở bất cứ lúc nào họ lướt qua nhau trong khi dường như cô bé ấy lại chẳng nhớ gì tới cậu. Phải công nhận một điều, cô bé là một kẻ kỳ quái. Thời gian giải lao rất ít khi sôi nổi trao đổi với bạn bè, cũng không tụ tập chơi đùa, lại càng không cùng về với ai hoặc đi mua sắm hay đi chơi với bạn bè sau giờ học. Phần lớn thời gian của cô bé là dành cho thư viện và sách. Những cuốn sách cô bé đọc không phải loại thường thức phổ thông, cũng không hề liên quan tới nhau. Seiji cảm thấy mình cũng trở nên kỳ quái khi bỗng dưng lại rảnh rỗi đi chú ý tới những chuyện không đâu.

Rồi một ngày, văn đàn trường Clamp sôi nổi vì một câu truyện ngắn của một tác giả siêu trẻ đạt giải đặc biệt cuộc thi văn học thường niên của Tạp chí văn học trường. Và tác giả không ai khác chính là cô bé đó, Hanazaki Kanon. Seiji tò mò tìm đọc, và ngạc nhiên khi nhớ lại những cuốn sách cô bé ấy đọc gần đây “Cuộc sống động vật: loài cáo và mèo”, “Ẩm thực truyền thống Nhật Bản”, “Con đường mì sợi, từ truyền thống tới hiện đại của Nhật Bản”, “Truyện cổ dân gian Nhật Bản”

Tất cả đều có liên quan với nhau. Nhưng lần họ chính thức quen biết nhau lại là của tận một năm sau đó. Hôm đó không phải một ngày đẹp trời, trời đông lạnh và có chút mưa. Seiji sau khi hoàn thành công việc giao đồ cho gia tộc thì nhân lúc trời còn sớm, muốn tản bộ một chút. Khi cậu đi ngang qua khu trung tâm thương mại liền thấy một hàng dài đang xếp hàng mua loại bánh donut mới nhất của cửa hàng bánh ngọt Clamp nổi tiếng. Mọi người đều háo hức muốn thưởng thức chiếc bánh nóng hổi, tơi xốp, ngọt ngào trong khí trời giá lạnh thế này. Trong những gương mặt háo hức ấy, còn có một gương mặt vô cùng quen thuộc, là Kanon. Không hiểu sao, Seiji muốn đứng đó trông chừng cho cô bé, dù cậu cũng chẳng biết mình sẽ trông chừng cái gì hay điều gì. Seiji đứng tựa lưng vào cột đèn gần đó và chờ đợi. Càng chờ đợi, mày của Seiji nhíu lại càng chặt, rõ ràng vị trí Kanon xếp hàng cũng không quá xa người bán hàng, tại sao lại lâu thế. Để ý kỹ hơn, Seiji cuối cùng cũng phát hiện ra lý do.

– A, bà già rồi, bà lên trước cháu đi ạ!

– Em bé này có muốn mua trước không?

– Anh chị cần về gấp à? Vậy mua trước em đi, em chờ được!

Cứ như vậy, người này nuối tiếp người kia, rốt cuộc chỉ còn lại Kanon và một chiếc bánh cuối cùng.

– A, chắc mẹ sẽ thích đây!

Nhưng chiếc bánh ấy lại rơi vào tay một cô nhóc đến xếp hàng quá muộn và khóc rống lên vì không mua được bánh.

Kanon tay trắng, lảo đảo quay ra, vừa đi vừa lẩm bẩm “Chắc mẹ sẽ thích món khác hơn” rồi ngó nghiêng khắp nơi, tìm món thay thế. Rất tiếc, trời chiều muộn hơn, chỉ còn lại các nhà hàng buôn bán, các tiệm bánh cũng thưa thớt, ai bảo hôm nay là ngày cuối tuần.

Kanon thở dài, ai bảo cô cứ luôn tự nhủ “Mình có tất cả thời gian trên thế giới này” chứ. Thật sự là cô có, nhưng cô đã quên, mình có không đồng nghĩa với người khác cũng có. Đây rốt cuộc vẫn là một thế giới cần sự tương tác thích hợp. Lắc lắc cái đầu, Kanon quyết định đi vào siêu thị tìm chút nguyên liệu về tự nướng bánh cho mẹ vậy. Ngay lúc cô quay người lại về phía siêu thị thì một thứ gì đó nóng hôi hổigis sát vào mặt khiến cô giật mình:

– Á!

Nhìn kỹ lại, ngửi kỹ ra, bụng Kanon sôi lên, là bánh cá nướng. Miệng cô bắt đầu không tự chủ mà túa nước miếng. Bánh cá nướng nóng hôi hổi, thơm ngào ngạt thực sự là kích thích mọi giác quan của người đang đói sôi bụng như cô mà. kanon quên hết trời đất, chỉ hít hít cái mũi nhỏ theo hương thơm của chiếc bánh. Môt tiếng cười khúc khích trầm thấp vang lên. Kanon lúc bấy giờ mới ngẩng gương mặt ngố hết sức của mình lên nhưng chưa kịp thấy là ai thì đã bị dúi vào tay cả một túi đầy bánh cá nướng. Còn người kia thì quay lưng đi mất. Kanon đã đói mờ mắt, trời lại nhập nhoạng mà người kia rất nhanh lẩn vào những bóng người thưa thớt che đi thân thế của mình. Kanon chỉ thoáng thấy một vạt áo măng tô đen cùng mái tóc đen quen mắt, còn lại thì chỉ có túi bánh đang tỏa hương trên tay cô đây.

Và sau đó không lâu, bên cạnh Kanon bé nhỏ ngớ ngẩn, tiểu nhân vật qua đường vô hình của chúng ta xuất hiện một cận vệ. Bỗng dưng một ngày mở mắt thì thành “Tiểu thư” nhà ai đó khiến Kanon không kịp thích ứng nhưng cũng chính vì vậy lại giúp cô trở nên miễn nhiễm với thật nhiều bất ngờ sau này. Rốt cuộc, đây là phúc hay là họa, chỉ có trời mới biết.

———————————-*********——————————-

Ngoài lề: Có thể nói, viết về bạn Ichikawa này rất là khó, cá tính của bạn ấy thực chất còn trầm hơn cả Suoh và vốn bạn ấy cũng chẳng có gì để kể cho nên chương này nó mới ngắn thế. Nhưng tác giả đang suy nghĩ, có ai muốn đọc thêm về bạn này không?

32 thoughts on “Clamp school chap 15: Ichikawa Seiji

  1. Mình đã hy vọng là chương này sẽ có lí do vì sao gia tộc Ichikawa lại bảo vệ Kanon. :((

    Mà đọc chương này cứ cảm thấy Seiji tương tư Kanon ấy. :)))

    Seiji là cận vệ của Kanon nên mình cũng muốn hiểu rõ về em này. Nhưng mình cũng muốn truyện diễn biến nhanh hơn. Vì vậy, tác giả muốn viết thêm về Seiji hay không thì mình không có ý kiến.

    1. Lý do này rất khó để hiểu trc chương 20, tác giả đang cố nhồi nhét tình tiết để diễn biến nhanh hơn, chương 15 là chương móc nối giữa lý do trong QK và TL của Seiji về việc bảo vệ Kanon. Mình ko có ý định tiết lộ nhiều về em này nhg vẫn muốn hỏi xem có ai muốn đọc thêm nữa để mình nhồi nhét đó

      1. Chi oi, chi viet nua di. E ko hieu anh seiji bao ve kanon. E that su to mo lam . Ma chi tiep tuc co gang nhe. E that su thich truyen nay lam. Chi co gang len nhe.

      2. Chi oi, chi viet nua di. E ko hieu anh seiji bao ve kanon. E that su to mo lam . Ma chi tiep tuc co gang nhe. E that su thich truyen nay lam. Chi co gang len nhe. Co len nhe.

    2. Kya, mà hình như có mỗi bạn Lam Lay theo dõi với comment truyện này thôi. Nên chap sau cho dữ luôn. Ban đầu mình vốn tự sướng tinh thần bằng cách cho diễn biến chậm theo đúng y chang nội dung 26 tập của anime này. Thôi thì không nhấn nhá nữa, vào truyện luôn vậy

  2. À, biết rồi. Là bạn xuất hiện trong arc cuối cùng. Họ bắt đầu = chữ Y, tên = chữ I. Là Nokoru’s childhood friend đúng không? Trong phim này có mỗi ẻm là nv phản diện thôi.

  3. Mình là một người khá ít nói nên cũng không thường cmt truyện. nhưng mình rất thích văn phong của tác giả, trau chuốt nhưng không khó hiểu, vẫn giữ được sự hồn nhiên; mạch truyện nhanh nhưng không rắc rối, đứt quãng.
    Nhưng phải công nhận là mình cũng rất tò mò về lý do tại sao Kanon lại được bảo vệ kĩ như vậy? vai trò của Kanon là gì? Một vị khách hay một dân cư đi lạc giờ quay trở về? Và đặc biệt là Kanon có cặp với ai không?
    Không biết người khác thế nào chứ mình thì sẽ hơi buồn nếu truyện này NO CP lắm, mà nói thật thì mình muốn nó là NP vì mình cuồng thể loại này lắm.
    Ngóng đợi chương mới của tác giả nhé.

    1. Chào bạn, đọc cmnt của bạn từ hồi nào mà giờ mới reply được. Cảm ơn cmmt của bạn lắm, mình rất vui khi được ủng hộ vì ko mấy người mình biết lại thích truyện này đến độ đi tìm đồng nhân để đọc hay điên đến như mình là đi viết đồng nhân. Hiện tại mình vẫn rất bận nhưng ko có drop truyện này, chỉ là mới phác sơ lược chưa đăng được thôi.
      mình có thể trả lời trước vài nghi vấn của bạn.
      Truyện này đúng là hơi có chiều hương NO CP nhưng mình vốn ko có ý định vậy, sẽ ko có NP vì mình ko khoái NP lắm nhưng nhiều nhân vật xuất hiện vây quanh nữ chính là rất bình thường.
      Kanon à, vốn cô bé chẳng có lý do gì tồn tại ở đây cả nhưng kết hợp với nhiều truyền thuyết về trường Clamp thì hẳn phải có nguyên do nó mới mạnh thế, trấn được cả kiếm shinken mà, cho nên tiện tay quăng cho nó cái lý do thôi, hehe.
      Tuy nhiên mình là đứa thích sóng yên bể lặng, lại mưu cầu lười biếng cao nên truyện sẽ chỉ xoay quanh cốt chính và nv đồng nhân lòi ra là để giải thích cho nhưng chi tiết vụn vặt là bản gốc chẳng nói đến, đặc biệt ko động đến cái mớ bòng bong nhà Clamp, tránh xa thị phi, hưởng thụ là chính.
      Còn kanon cặp với ai thì để các nv lên sàn hết rồi ta bàn nha

      1. Đến giờ mình mới có time đọc reply của b. Cám ơn b đã reply + bật mí chút thông tin để giải tỏa cho cơn nghiện của mình. Chỉ cần b còn không drop thì mình sẽ theo dõi b đến giây phút cuối cùng luôn. Ủng hộ b dài dài. 🙂

  4. Cho mình hỏi có phải bạn Zansa cùng lớp với Cannon là nữ chính trong truyện X1999 không? Mình nghi ngờ từ chap 1 rồi mà giờ mới hỏi. Mà khi nào mới có chap mới vậy tác giả? Hóng quá à.

    1. Hic, mình còn bận thêm một thời gian nữa, đến máy tính còn ko động đc vào, nhưng mà ko có drop nha.
      À, Zansa là tên VN mình dịch bộ X1999 từ cái bản quái quỷ nào đó chứ tên gốc của cổ là Kotori mà, cho nên.. hoàn toàn ko liên quan bạn à. Nhưng mà đúng là mình lấy từ hình tượng đó

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s