Fallen – Chap 08 (P1)


CHƯƠNG TÁM

LÚN QUÁ SÂU

Khi Luce đi tới đáp lại tiếng gõ cửa phòng mình vào buổi sáng thứ Bảy, Penn thình lình đổ nhào vào người cô.

“Không thể tin nổi là cái cửa này lại mở vào trong,” Penn tỏ ý xin lỗi trong khi chỉnh lại cặp kính cho thẳng thớm. “Nhớ là đừng có dòm qua mắt thần đấy. Dù sao thì, cái tổ đẹp đấy,” cô nàng nhìn quanh phòng, thao thao bất tuyệt. Rồi cô nàng chạy vèo qua phòng đến bậu cửa sổ bên giường Luce. “Cảnh tượng không tồi ngoại trừ mấy cái chấn song và tất cả.”

Luce đứng ngay sau lưng Penn, nhìn ra khu nghĩa địa và nhớ lại, nơi đó, ngay dưới bóng cây sồi đại thụ, cô và Cam từng có một câu chuyện lãng mạn. Và một nơi khác, tuy từ đây không thể thấy nhưng nó vẫn hiển hiện rõ trong đầu cô, nơi cô bị kẹt dưới bức tượng cùng với Daniel. Bức tượng thiên thần báo thù đã biến mất một cách đầy bí ẩn sau sự việc đó.

Hồi tưởng lại đôi mắt lo lắng của Daniel khi cậu thì thầm tên cô hôm đó, khi mũi họ gần chạm nhau, khi cảm nhận đwocj những đầu ngón taycủa cậu trên cổ mình—chỉ chừng đó thôi khiến người cô nóng bừng lên.

Và kết cục thật thảm hại. Cô thở dài, ngoảnh mặt đi thì phát hiện Penn cũng chẳng còn đứng đó nữa mà chạy lăng xăng quanh phòng.

Cô nàng cầm lên rồi đặt xuống những thứ trên bàn Luce, săm soi kỹ lưỡng từng đồ vật của Luce. Cái chặn giấy hình Nữ thần Tự do mà bố Luce mang về sau một hội nghị tại New York, bức ảnh chụp mẹ Luce với mái tóc ngộ nghình hồi bà tầm tuổi Luce, đĩa CD nhạc của Lucinda Williám, cô ca sỹ cùng tên với Luce mà Callie tặng cô làm quà tiễn biệt trước cả khi Luce nghe đến cái tên Kiếm và Thánh Giá.

“Thế sách vở của cậu đâu rồi?” cô hỏi Penn, muốn nhân chuyện này mà thoát khỏi chuỗi kỷ niệm xa xưa. “Cậu bảo đến đây để học cơ mà.”

Nhưng Penn đã chạy đến ngó nghiêng tủ quần áo của cô. Luce để ý thấy cô nàng nhanh chóng chán ngán đống áo phông và áo len đen xì của mình. Khi Penn chuyển hướng sang mấy cái ngăn kéo, Luce bước lên chặn lại.

“Được rồi, đủ rồi đấy cô em hiếu kỳ,” cô làu bàu. “Chẳng phải bài nghiên cứu của chúng ta là về cây phả hệ gia đình sao?”

“Nói về chuyện hiếu kỳ.” mắt Penn đột nhiên sáng lấp lánh. “Đúng là chúng ta phải làm bài nghiên cứu. Nhưng không phải mớ bài tập cậu nói.”

Luce nhìn cô nàng vẻ không hiểu nổi. “Hở?”

“Nghe này.” Penn đặt một tay lên vai Luce. “Nếu cậu thật lòng muốn biết về Daniel Grigori—”

“Shhh!”Luce khẽ xuỵt, nhảy ra đóng cửa phòng lại. Cô còn thò đầu ra ngoài hành lang ngó hai bên xem xét. Cả hai phía đều không có ai—nhưng điều đó cũng chẳng có nghĩa lý gì. Người của cái trường này có những cách thứ đáng ngờ để mà xuất hiện ở bất cứ đâu. Cam chính là một ví dụ điển hình. Và Luce thà chết chứ không để cậu—hay bất kỳ ai—biết chuyện cô đắm đuổi Daniel tới mức nào.

Yên tâm rồi Luce mới đóng rồi khoá cửa phòng lại sau đó mới quay về phía cô bạn. Penn đang ngồi vắt chân chữ ngũ bên mép giường Luce. Nhìn cô nàng có vẻ thích thú như đang xem kịch hay.

Luce chắp tay sau lưng, đứng vùi chân trong tấm thảm tròn màu đỏ trải gần cửa phòng. “Điều gì khiến cậu nghĩ tớ muốn biết bất cứ chuyện gì về hắn ta chứ?”

“Thôi nào, cho tớ xin đi,” Penn cười nói. “A hiển nhiên là vì cậu lúc nào cũng dán mắt nhìn Daniel Grigori.”

“Shhh!” Luce lại xuỵt.

“Bà là,” Penn vẫn nói không thèm hạ giọng, “Tớ đã thấy cậu lén tìm thông tin về cậu ta trên mạng trong cả tiết học hôm trước. Cứ tố cáo tớ đi—nhưng cậu sẽ chẳng còn chỗ mà chui đâu. Và C là, đừng có nhặng xị lên thế. Cậu nghĩ xem tớ còn ai tán nhảm ở cái trường này ngoài cậu ra.”

Penn nói chẳng sai.

“Tớ chỉ là,” cô nàng tiếp tục, “đang đưa ra giả thuyết rằng cậu muốn tìm hiểu về một kẻ vô danh nào đó, hẳn nhiên cậu ước ao gặt hái được thêm nhiều quả ngon trái ngọt.” Penn nhún một vai. “Muốn thế, cậu cần được giúp đỡ.”

“Tớ đang dỏng tai lắng nghe đây,” Luce ngồi hẳn xuống giường, thản nhiên nói. Trên phòng máy hôm trước, cô cứ gõ rồi lại xoá mãi cho đến khi cái tên Daniel được gõ vào ô tìm kiếm.

“Tớ đang mong cậu nói thế,” Penn hí hửng. “Tớ không mang sách vở đến đây hôm nay là vì muốn dắt cậu đi”—cô nàg mở to mắt trông háo hức đến buồn cười—“một tua tham quan số lượng vô cùng hạn chế, điểm đến là kho lưu trữ ngầm trường Kiếm và Thánh Giá.”

Luce nhăn nhó. “Tớ không biết nữa. Đi xem trộm lý lịch của Daniel á? Tớ không chắc mình còn cần thêm lý do nào nữa để biến thành một con điên bám đuôi đâu.”

“À há.” Penn cười hi hí. “Rồi, chính miệng cậu tự nói ra đấy nhé. Thôi nào, Luce. Vui lắm đấy. Thêm nữa, cậu muốn làm gì trong một sáng thứ Bảy đầy nắng thế này chứ?”

Quả đúng là một thứ Bảy đẹp trời—chính xác thì là kiểu đẹp trời khiến người ta thấy cô đơn nếu không có một chuyến đi vui vẻ nào. Giữa đêm hôm trước, Luce cảm thấy một luồng khí mát lạnh phả vào phòng qua cửa sổ để mở và sáng nay, khi thức dậy, cái nóng cũng như cái ẩm nồm trong phòng cô hoàn toàn biến mất.

Trong những ngày ngập tràn ánh nắng thế này, cô vẫn thường cùng các bạn đi xe đạp lòng vòng mấy khu quanh nhà. Đó là chuyện trước khi cô bắt đầu tránh xa mấy con đường râm mát bị che phủ bởi cây cối bởi vì những cái bóng chẳng người bạn nào của cô trông thấy. Đó là trước khi các bạn cô nói chuyện với cô trong giờ nghỉ giảo lao, bảo rằng bố mẹ họ không muốn họ mời cô tới nhà chơi nữa, từ lúc chuyện đó xảy ra.

Sự thật là, Luce có hơi hoang mang không biết phải làm sao với kỳ nghỉ cuối tuần đầu tiên tại ngôi trường cải huẩn này, Không có giờ học, không có những bài kiểm tra thể chất khủng bố, không có cả những buổi giao lưu bắt buộc nữa. Chỉ còn trơ ra đó bốn mươi tám tiếng đồng hồ ăn không ngồi rồi. Như cả thế kỷ vậy. Cô đã có cái cảm giác nôn nao nhớ nhà cả sáng nay—cho đến khi Penn bổ nhào vào.

“Ok.” Luce gắng không cười khi đĩnh đạc tuyên bố, “Dẫn tớ tới cái kho bí mật của cậu nào.”

Penn vừa đi vừa nhảy chân sáo khi dẫn Luce ngang qua đám cỏ bẹp dúm trên bãi đất sân trường hướng tới khu sảnh chính nằm gần lối vào trường. “Cậu không biết tớ đã đợi lâu thế nào mới kiếm được một tội nhân cùng đi rình mò với mình thế này đâu.”

Luce mỉm cười, mừng là Penn chuyên tâm vào chủ đề có bạn tri âm hơn là chuyện, ừm, chuyện Luce . . . với Daniel.

Đến rìa bãi sân, họ đi qua mấy đứa đang nằm ngả ngốn trên dãy ghế khán giả dưới cái nắng trong veo gần trưa. Thật kỳ lạ khi thấy màu sắc trên bãi sân trường này, với những kẻ mà Luce vẫn luôn nhận dạng bằng màu đen. Nhưng Roland ở đó trong chiếc quần soóc màu xanh lá mạ, đang rê bóng tư chân này sang chân kia. Và Gabbe thì mặc một chiếc áo sơmi kẻ màu tím. Jules và Philip—cặp tình nhân xỏ khuyên lưỡi—hiện đang ngồi vẽ lên đầu gối hai chiếc quần jean bạc màu của nhau. Todd Hammond mặc một chiếc áo phông rằn ri, ngồi tách hẳn ra khỏi những đứa khác chăm chú đọc một cuốn truyện tranh. Thậm chí chiếc áo ba lỗ và chiếc quần soóc màu xám của Luce trông cũng còn trẻ trung tươi mới hơn tất thảy những bộ quần áo cô mặc trong tuần rồi.

Giáo viên thể dục, cô Diante và sinh học, cô Tross Hải Âu đến phiên trực bãi sân nên đã đặt hai chiếc ghế nằm bằng vải dù và cắm một cái ô to đùng giữa bãi sân. Ngoài việc họ rũ tàn thuốc xuống bãi sân thì trông họ như đang ngủ gà gật sau cặp kính mát. Trông họ cực kỳ chán nản khi bị công việc cầm tù và trách nhiệm bó buộc.

Có rất nhiều người ra ngoài bãi sân chơi nhưng khi đi sát sau Penn, Luce thấy mừng vì chẳng ai lại gần khu sảnh chính cả. Không ai nói gì với Luce về việc xâm phạm khu vực giới hạn hay những khu nào thì mới bị giới hạn, tuy vậy cô chắc chắn Randy sẽ trừng phạt thích đáng những kẻ bén mảng tới đó.

“Thế còn nhãn xà thì sao?” Luce hỏi, nhớ ra là có camera ở khắp nơi.

“Tớ tắt vài cái trên đường đến phòng cậu rồi,” Penn đáp với một giọng thản nhiên như kiểu ai đó nói “Tôi mới đổ đầy bình xăng xe rồi.”

Penn quét mắt một lượt xung quanh trước khi dẫn Luce cổng sau khu nhà chính rồi bước xuống bậc thang để đến một cánh cửa màu oliu trông chẳng giống cái kho chứa hồ sơ mà Penn kể chút nào.

“Tầng hầm cũng từ thời Nội Chiến à?” Luce cất giọng hỏi. Trông nó giống lối vào một nhà giam dành cho tù binh chiến tranh hơn.

Trong không khí ẩm ướt, Penn khịt mũi một cái đầy kịch tính. “Liệu thứ mùi mục rữa hôi hám này đã đủ cho câu hỏi của cậu chưa? Nơi này để mốc meo từ trước thời nội chiến cơ.” Nói rồi cô nàng cười toe với Luce. “Hầu hết học viên ở đây sẵn sàng nháo nhào lên để có cơ hội hít thứ mùi lịch sử này đấy.”

Luce cố không thở bằng mũi khi Penn lôi ra mấy cái chìa khoá hạng nặng được buộc dính vào với nhau bằng một sợi dây to tổ bố để mở cửa kho. “Nếu họ thay một bộ khoá vạn năng cho cái nơi này có phải đời tôi đỡ khổ hơn biết bao nhiêu không,” cô nàng càu nhàu, lần rờ từng cái chìa khoá rồi cuối cùng giơ lên một chiếc chìa khoá mảnh dẻ bằng bạc.

Khi tra chìa vào ổ khoá, Luce cảm nhận được một cơn rùng mình vì phấn khích. Không thể tin được, Penn hoàn toàn đúng đắn—chuyện này tuyệt hơn nhiều so với việc ngồi mày mò cây phả hệ.

Họ đi thêm một quãng ngắn qua dãy hành lang nóng ẩm, trần nhà chỉ cách vài đầu họ chừng vài inch. Không khí bốc mùi cũ mốc như thể có cái gì chết chóc ở đó, và Luce thì thấy thật mừng vì trong này tối đủ để cô không nhìn thấy cái gì đó trên sàn. Chỉ khi cô bắt đầu cảm thấy ngột ngạt, sờ sợ không gian kín bưng đó thì Penn rút ra chiếc chìa khoá khác và mở một cánh cửa nhỏ nhưng trông hiện đại hơn hẳn. Họ chui qua đó, cuối cùng cũng đến được nơi cần đến.

Bên trong, phòng lưu trữ nồng nạc mùi mốc meo nhưng không khí thì có vẻ thoáng và khô hơn. Căn phòng tối đen như mực ngoại trừ tấm biển nhấp nhá thứ ánh sáng đỏ mờ ảo đề LỐI RA ngay phía trên đầu họ.

Luce có thể nhận ra cái bóng rõ rệt của Penn, hai tay cô nàng đang quờ quạng trong không khí. “Công tắc điện đâu mất rồi?” cô nàng im lặng một hồi rồi thốt lên. “Kia rồi.”

Penn giật công tắc thật nhẹ nhàng, một ngọn đèn trơ mỗi cái bóng treo trên trần nhà nối với một dây kim loại bật sáng. Căn phòng vẫn mờ mờ tối nhưng giờ Luce có thể trông thấy những bức tường xi măng cũng được sơn màu xanh ô liu kê chật cứng những kệ kim loại nặng nề với những ngăn kéo đầy hồ sơ lưu. Hàng tá thùng bìa cứng đựng hồ sơ được chất đầy trên những ngăn chứa và lối đi giữa những cái kệ dường như cứ kéo dài đến vô tận. Mọi thứ ở đây đều khoác trên mình một lớp bụi dày đặc.

Ánh mặt trời bên ngoài kia bỗng trở nên xa vời lạ thường. Dù Luce biết mặt đất chỉ ở trên họ có mấy bậc thang mà sao cảm giác cứ như cả dặm vậy. Cô chà hai bàn tay vào nhau. Nếu cô mà là một cái bóng thì căn hầm này chính là nơi cô muốn trú ngụ. Không thấy dấu hiệu nào của chúng nhưng Luce biết cảm giác an toàn luôn là một điều xa xỉ.

Penn thì ngược lại, không hề thấy phiền vì cái u tối của căn hầm, kéo từ góc ra một cái ghế đẩu. “Wow,” cô nàng lại thốt lên, chân vẫn đi và tay thì vẫn kéo lê cái ghế. “Có gì đó khang khác. Tập sơ yếu lí lịch đáng lý phải ở chỗ này . . . hờ, chắc là xuân sang nên họ đi dọn lại những gì tớ xếp từ lần trước.”

“Là từ khi nào?” Luce tò mò hỏi.

“Khoảng một tuần trước . . .” giọng Penn trầm dần xuống như thể cô nàng đang tan dần vào bóng tối phía sau những ngăn hồ sơ lêu đêu.

Luce không thể nào tưởng tượng nổi trường Kiếm và Thánh Giá mà lại cần đến tất cả những cái thùng này. Cô nhấc nắp một thùng lên và lôi ra một tập hồ sơ dày cộp dán mác PHƯƠNG PHÁP TRỊ LIỆU bên ngoài. Cô muốt khan. Có lẽ cô không nên biết thì hơn.

“Hồ sơ sắp xếp tên học viên theo thứ tự abc.” Penn hét lên giải thích. Giọng cô nàng nghe vang vọng và như bị tịt mũi. “E, F, G . . . đây rồi, Grigori.”

Luce đi theo tiếng lật giấy sột soạt xuống một lối đi hẹp và sớm tìm thấy Penn đang hai tay đỡ một thùng hồ sơ, cố gắng vật lộn dưới sức nặng của nó. Hồ sơ của Daniel kẹp ngay giữa cằm cô nàng và cái thùng.

“Mỏng quá nhỉ?” cô nàng nhận xét, nhẹ nhàng nâng cằm lên để Luce rút nó ra. “Thường thì hồ sơ phải ghi rất nhiều thứ, ưm . . .” Cô nàng ngước nhìn Luce rồi cắn môi nói tiếp. “Được rồi, giờ thì tớ chả khác nào một cô nàng theo đuôi cuồng mộ. Xem xem bên trong có gì nào.”

Chỉ có duy nhất một tờ giấy trong tập hồ sơ của Daniel. Một hình quét đen trắng từ cái có lẽ từng là thẻ học sinh của cậu được dán lên góc phải trên tờ giấy. Mắt cậu nhìn thẳng vào máy ảnh, vào Luce bây giờ, với một nụ cười uể oải trên môi. Cô không thể kiềm mình mỉm cười đáp lại. Nhìn cậu giống hệt đêm hôm ấy—đêm mà Luce cũng chẳng nghĩ ra nổi là đêm hôm nào. Biểu cảm đó của cậu còn hằn rõ trong trí óc cô vậy nhưng cô lại không thể nhớ nổi cô nhìn thấy nó ở đâu.

“Chúa ơi, trông cậu ấy chẳng khác giờ tẹo nào, phải không?” Penn chen ngang vào dòng suy nghĩ của Luce. “Và xem ngày tháng này. Tấm ảnh này chụp cách đây ba năm, lúc cậu ấy mới sa vào trường này.”

Đó đúng là chuyện Luce đang nghĩ tới . . . rằng thì là Daniel trông giống hệt bây giờ. Nhưng Luce cảm thấy mình vẫn nghĩ—hoặc giả có vẻ là vẫn nghĩ—có gì đó khác, chỉ lúc này đây cô không thể nhớ nổi cái khác đó là gì.

“Bố mẹ: không có thông tin.” Penn cao giọng đọc, Luce chúi người nhòm qua vai Penn. “Người bảo hộ: Trại mồ côi thành phố Los Angeles.”

“Trại mồ côi?” Luce hỏi lại, ấn tay vào ngực mình.

“Chỉ có nhiêu đấy thôi. Còn lại tất cả những gì viết trong này đều là—”

“‘Lịch sử phạm tội của cậu ấy,” Luce nói nốt rồi đọc tiếp. “Lảng vảng quanh bãi biển công cộng sau giờ quy định . . . có hành động cố ý phá       hoại xe chở hàng trong siêu thị, đi bộ không tuân theo luật giao thông.’”

Penn mở to mắt nhìn Luce và ráng nuốt ngược trở lại một trận cười. “Anh chàng sát gái Grigori bị bắt vì tội đi bộ ẩu tả? Làm ơn thú nhận dùm tớ là nó quá buồn cười đi.”

Luce không thích phải hình dung ra cảnh Daniel bị bắt vì bất kỳ tội gì. Dù không nhiều nhặn gì nhưng cô thích việc trường Kiếm và Thánh Giá thêm vào đó một chút hoàn cảnh sống của Daniel chứ không chỉ lập danh sách tội trạng của cậu. Cả núi thùng hồ sơ chất đống ở đây vậy mà về Daniel lại chỉ có vậy.

“Phải còn gì nữa chứ?” cô nói.

Có tiếng chân phía trên đầu họ. Luce và Penn ngước nhìn trần nhà.

“Văn phòng giáo viên,” Penn thì thào, lôi từ trong ống tay áo ra một miếng giấy để xì mũi. “Có thể là bất kỳ ai nhưng chẳng ai thèm xuống đây đâu, tin tớ đi.”

Chỉ một giây sau đó, cánh cửa hun hút trong căn phòng cọt kẹt mở ra, ánh sáng từ ngoài hành lang chiếu rọi xuống những bậc thang. Có tiếng giày lộp cộp đi xuống. Luce cảm thấy Penn nắm chặt lấy vạt sau của áo mình, kéo mình nép sát vào bức tường đằng sau kệ sách. Họ nín thở chờ đợi, tay vẫn giữ chặt tập hồ sơ của Daniel vừa trộm được. Họ đứng bất động, người như tê dại đi.

Luce nhắm chặt mắt lại, đợi tình huống xấu nhất xảy ra khi một tiếng ậm ừ theo giai điệu đầy quen thuộc vang lên tràn ngập căn phòng. Có ai đó đang hát.

“Doooo da da da doooo,” một giọng nữ ngâm nga nho nhỏ. Luce nghển cổ lên ngó qua khe giữa hai thùng hồ sơ trước mặt và thấy một bà cô gầy guộc đeo cái vòng gắn đèn pin trên trán như một người thợ mỏ. Là cô Sophia. Cô ấy đang bê hai thùng to tướng, thùng nọ chồng lên thùng kia nên phàn duy nhất có thể trông thấy là cái trán phát sáng của cô ấy là thôi. Nhìn những bước chân nhẹ nhàng uyển chuyển của cô ấy chắc ai cũng sẽ nghĩ trong mấy thùng kia toàn lông vũ chứ không phải hàng chồng hồ sơ nặng nề.

Penn siết chặt tay Luce khi ngó thấy cô Sophia đặt hai cái thùng vào một ngăn trống. Cô Sophia lôi ra một cái bút và ghi gì đó vào cuốn sổ tay của mình.

“Chỉ còn hai thùng nữa thôi,” cô nói và rồi lẩm bẩm gì đó sau hơi thở của mình mà Luce không thể nghe được. Lát sau, cô Sophia lướt lên mấy bậc thang nhanh như khi cô lướt xuống. Tiếng ậm ừ ngân nga còn vấn vương mãi theo bước chân cô.

Mãi khi cánh cửa khép lại, Penn mới thở hắt ra một cái. “Cô ấy nói vẫn còn nữa. Nhất định cô ấy còn quay lại đây.”

“Chúng ta làm gì bây giờ?” Luce hỏi gấp gáp.

“Cậu lén quay lại chỗ cầu thang,’ Penn chỉ tay về phía mấy bậc thang, nói. “Đi lên rẽ trái, cậu sẽ quay lại chỗ phòng giáo viên. Nếu có ai trông thấy hỏi thì cứ nói là cậu tìm nhà vệ sinh.”

“Còn cậu thì sao?”

“Tớ trả hồ sơ của Daniel lại chỗ cũ rồi sẽ lên gặp cậu chỗ ghế khán đài ở bãi sân vận động. Cô Sophia sẽ chẳng nghi ngờ nếu chỉ thấy tớ ở đây. Tớ xuống đây nhiều đến nỗi nó như phòng ngủ thứ hai của tớ vậy.”

Luce liếc nhìn tập hồ sơ của Daniel với một chút bứt rứt hối hận. Ngay lúc từ bỏ việc kiểm tra hồ sơ của Daniel, cô đã nghĩ ngay tới Cam. Daniel là một loài bí hiểm—và không may thay, cuộc đời của cậu cũng hệt vậy. Cam, mặt khác, là một người cởi mở và dễ đoán đến mức khiến cô tò mò. Luce tự hỏi nếu lục hồ sơ của cậu ấy lên, liệu có tìm ra thứ gì mà cậu không muốn chia sẻ không. Nhưng vẻ mặt của Penn như đang bảo Luce rằng họ chẳng còn mấy thời gian.

“Nếu còn gì về Daniel, chúng ta sẽ tìm sau,” Penn nói vẻ quả quyết với Luce. “Nhất định sẽ tìm tiếp.” Rồi cô đẩy nhẹ Luce về phía cánh cửa. “Giờ thì đi mau đi.”

Luce nhanh chân dò dẫm qua dãy hành lang bốc mùi rồi đẩy cánh cửa mở ra mấy bậc thang. Không khí dưới mấy bậc thang vẫn ẩm ướt khó thở nhưng mỗi bước chân đi lên cô càng cảm thấy dễ chịu hơn. Cuối cùng cũng đến được góc quanh của bậc thang trên cùng, cô phải chớp chớp rồi dụi mắt để thích nghi lại với thứ ánh sáng mặt trời trải ngập cả dãy hành lang. Cô loạng choạng bước đi, qua mấy cánh cửa quét vôi trắng dẫn tới khu sảnh chính. Rồi tại đó cô cứng người.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s