Fallen – Chap 07 (P2)


CHƯƠNG BẢY

TỎA SÁNG

(Tiếp theo)

Luce chăm chú nhìn những ngón tay Cam đan quanh tay cô. Trước đó cô không hề nhận ra làn da của họ lại giống nhau đến vậy. Trong khung cảnh ngập tràn nắng phương Nam thế này, Luce luôn thấy e dè vì màu da xanh xao của mình. Nhưng nhìn làn da Cam thật nổi bật, thật hút mắt, như thể kim loại vậy—và giờ thì cô nhận thấy làn da của mình cũng như giống vậy. Đôi vai cô bất giác run lên và cô thấy hơi chóng mặt.

“Cậu lạnh à?” Cam khẽ hỏi.

Khi chạm phải ánh mắt cậu, cô biết, rằng cậu đã biết cô không hề lạnh.

Cậu cúi gần sát tấm vải, hạ giọng xuống mức thì thào. “Giờ thì mình đoán cậu muốn mình thú nhận là đã trông thấy cậu đi qua bãi sân từ cửa sổ nhà bếp thế nên gói ghém tất cả những thứ này với hy vọng lôi kéo cậu cùng cúp học với mình, phải không?”

Đó là lúc cô mò tìm những viên đá trong cốc đồ uống nếu nó không kịp tan trong cái nóng tháng Chín ôi người này.

“Và cậu đã âm mưu bày ra toàn bộ chuyến picnic lãng mạn,” cô kết thúc. “Tại giữa khung cảnh nghĩa địa này?”

“Này.” Ngón tay Cam miết nhẹ một đường qua bờ môi dưới của cô. “Cậu mới là người đề cập đến chuỵen lãng mạn đấy chứ.”

Luce chùn lại. Cậu ấy nói đúng—cô mới chính là kẻ ngạo mạn . . . lần thứ hai trong ngày. Cô có thể cảm thấy hai má dần nóng bừng lên khi cố xua tan mọi ý nghĩ về Daniel.

“Mình đùa thôi,” Cam nói, lúc lắc đầu trước cái nhìn kích động trong mắt cô. “Nhưng thế này chẳng quá rõ rồi sao.” Cậu nhìn chằm chằm một con kền kền đang lượn vòng tròn trên đầu bức tượng trắng vĩ đại có hình dạng như khẩu đại bác. “Mình biết là chẳng có cái vườn Đại Đàng nào ở đây hết,” ném cho Luce một quả táo, cậu tiếp tục nói, “nhưng cứ vờ như chúng ta đang ở trong bài hát của Smiths đi. Và theo quan điểm của mình, không hẳn là không có gì đáng làm ở trường này.”

Điều này khiến mọi chuyện trở nên dễ chịu.

“Mình thấy,” Cam vẫn nói, ngả lưng thoải mái xuống tấm vải, “cũng không có nhiều nơi để cắm trại lắm.”

Luce bắn một tia nhìn nghi ngờ về phía Cam. Cô ước cậu đừng có ngả xuống như vậy nhưng cô ngại đến câm nín khi cậu xoay người gối đầu lên khuỷu tay.

“Nơi mình lớn lên”—cậu ngừng lại—“mọi thứ chẳng khác là mấy so với kiểu trại cải tại như ở trường này cả. Kết quả là mình hoàn toàn miễn nhiễm với môi trường xung quanh.”

“Không đâu.” Luce lắc đầu. “Nếu mình cho cậu vé máy bay tới Califonia ngay bây giờ, cậu sẽ chẳng hề thấy vui sướng vì được thoát khỏi đây đâu, phải không?”

“Mmm . . . thật lạnh lùng quá,” Cam nhận xét, thảy một miếng trứng cắt vào mồm.

“Mình không tin cậu.” Luce thẳng thừng.

“Vậy chắc cậu phải có một tuổi thơ hạnh phúc.”

Luce ngoạm vào lớp vỏ dai xanh của quả táo và liếm thứ nước ngòn ngọt dính trên những ngón tay mình. Một loạt hình ảnh lướt qua đầu cô: những vẻ mặt lúc lo lắng, lúc cau có của bố mẹ, những chuyến viếng thăm của bác sỹ, chuyển trường liên tục, rồi đến những cái bóng lượn lờ che phủ mọi thứ xung quanh, đó là tuổi thơ của cô. Nhưng nếu Cam không tìm nổi nơi nào để đi ngoài trường Kiếm và Thánh Giá hay thứ gì đáng hy vọng hơn thì quá khứ của cậu có thể còn tệ hơn cô nhiều lần.

Có gì đó sột soạt dưới chân họ, Luce giật nảy lên khi một con rắn màu xanh vàng trườn qua. Cố không chạm phải nó, cô co hai khuỷu chân lên rồi ngồi săm soi nó. Không chỉ là rắn mà còn là một con rắn đang trong quá trình lột da. Một lớp mỏng đục mờ dần tuột khỏi đuôi nó. Chẳng có gì lạ lùng khi rắn có ở khắp nơi tại Georgia nhưng đây là lần đầu tiên cô đwocj thấy một con thay da.

“Đừng kêu,” Cam nhắc, đặt tay lên đầu gối Luce. Cái chạm khẽ lại khiến Luce cảm thấy thật an toàn. “Cứ để nó yên, nó sẽ bò đi ngay.”

Nhưng chẳng nhanh đến thế. Luce chỉ muốn kêu thật to. Cô vẫn luôn ghét và sợ lũ rắn rết. Chúng trơn, có vảy lại còn . . . “Eo.” Cô rùng mình nhưng không thể dứt mắt khỏi con rắn cho tới khi nó mất hút trong đám cỏ cao nghều.

Cam cười giả lả khi nhặt đống da rắn ở lại đó đặt lên tay Luce. Cảm giác như nó còn sống vậy, giống như lớp vỏ âm ẩm ngoài thân củ tỏi tươi mà bố cô nhổ từ ngoài vườn mang vào. Nhưng nó là của con rắn. Ghê quá! Cô ném nó trở lại mặt đất rồi chùi chùi tay vào quần mình.

“Thồi nào, cậu không thấy nó dễ thương sao?”

“Không thấy mình nổi hết cả da gà lên à?” Luce có chút xấu hổ vì dáng vẻ trẻ con cô vừa lộ ra.

“Vậy còn niềm tin của cậu vào sức mạnh chuyển hoá thì sao?” Cam hỏi, tay vẫn vuốt vuốt bộ da. “Rốt cuộc, chúng ta đều ở đây vì thế.”

Cam tháo kính mát ra. Đôi mắt đậm sắc lục tràn đẩy vẻ tự tin. Cậu lại kìm giữ một vẻ hoang dại , chờ câu trả lời từ cô.

“Mình bắt đầu nghĩ cậu hơi quái rồi đấy,” cuối cùng cô cất lời, khẽ nhếch một nụ cười.

“Ô, và chỉ cần nghĩ còn bao nhiêu điều cậu cần biết về mình nữa,” cậu đáp lời cô, nhoài người đến gần. Gần hơn cả lúc con rắn trườn qua chỗ họ. Gần hơn cả mong đợi của cô. Cậu vươn tay ra và chầm chậm luồn những ngón tay vào mái tóc cô. Luce cảm thấy toàn thân căng lên.

Cam thật sự đẹp, thật sự quyến rũ. Điều cô không thể nhận ra là làm thế nào mà phải lúc nên căng thẳng—như cô bây giờ đây—thì cô vẫn cảm thấy thoải mái. Cô muốn giữ nguyên như thế này. Cô không thể dứt mắt khỏi đôi môi của Cam, đôi môi đỏ mọng, đầy đặn và đang sát lại gần, khiến cô càng thấy chóng mặt hơn. Vai cậu khẽ chạm vào cô và cô nhận thấy một cảm giác rùng mình kỳ lạ tận sau trong lồng ngực. Cô quan sát khi Cam tách đôi môi của cậu ra. Và rồi, cô nhắm mắt lại.

“Các cậu đây rồi!” Một giọng hổn hển lôi tuột Luce về với hiện thực.

Luce thở dài một cái đầy bực dọc rồi chuyển hướng nhìn sang Gabbe, kẻ đang đứng ngay trước mắt họ với cái đuôi ngựa cột vổng trên đầu và nụ cười toe toét đến ngu ngốc trên gương mặt.

“Mình đã phải tìm khắp mọi ngóc ngách đấy nha.”

“Việc quái gì cậu phải làm thế hả?” Cam trừng mắt nhìn cô ta, điều này khiến Luce càng thấy mến cậu.

“Nghĩa địa là nơi cuối cùng mình nghĩ tới,” Gabbe huyên thuyên, giơ ngón tay lên đếm. “Mình đã tìm trong phòng các cậu này rồi cả dưới gần ghế này rồi đến—”

“Cậu muốn gì, Gabbe?” Cam cắt ngang lời cô nàng, giống như một cặp anh trai em gái, như thể họ đã biết nhau từ lâu lắm rồi.

Gabbe chớp mắt, cắn cắn môi đáp. “Là cô Sophia đó chớ,” cuối cùng cô nàng cũng lên tiếng, bật tay đến tách một cái. “Đúng thế đấy. Co ấy phát cuồng lên khi Luce vắng mặt trong lớp của cô ấy. Cứ luôn mồm khen Luce là một học sinh tiềm năng vân vân và vân vân.”

Luce không thể hiểu nổi cô gái này. Cô ta có ý định gì đó thật hay chỉ nghe lời người khác thôi? Có phải cô ta đang chế nhạo Luce vì chuyện cô gây ấn tượng tốt để lấy lòng cô gáio không vậy? Chẳng phải có Daniel quẩn quanh bên cạnh đã quá đủ cho cô ta rồi ư—giờ cô ta còn muốn mồi chài cả Cam nữa sao?

Có vẻ như Gabbe cũng cảm thấy mình vừa xen ngang vào việc gì đó nhưng cô nàng vẫn chỉ đứng đó, chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ vô số tội và xoắn xoắn lọn tóc vàng hoe của mình quanh ngón tay. “Rồi, đi nào,” và rồi cô nàng hạ lệnh, giơ cả hai tay ý muốn giúp Luce và Cam đứng lên. “Quay về lớp đi thôi.”

“Lucinda, em có thể ngồi khoang máy số ba,” cô Sophia nói, mắt nhì xuống một tờ giấy khi Luce, Cam và Gabbe bước vào thư viện. Không phải câu Các em đã ở đâu sao? Cũng không cảnh cáo vì tội muộn giờ. Cô Sophia chỉ nói có vậy, khoang máy tính thư viện của Luce bên cạnh Penn vẫn trống. Cứ như thể cô ấy không hề để ý tới sự vắng mặt của Luce vậy.

Luce lườm Gabbe một cái như hỏi tội nhưng cô nàng chỉ nhún vai với Luce, rành rọt hỏi lại, “Làm sao?”

“Cậu-đã-ở-đâu-thế-hả?” Penn tía lia ngay khi Luce vừa ngồi xuống ghế. Có vẻ cô nàng là người duy nhất chú ý đến sự biến mất tạm thời của Luce.

Luce đưa mắt tìm Daniel, hiện đang cắm mặt tra cứu gì đó trên máy tính của mình ở khoang số bảy. Từ chỗ cô ngồi, chỉ có thể thấy quầng sáng phát ra từ mái tóc vàng của cậu nhưng cũng chỉ nhiêu đó đã đủ khiến hai má cô đỏ bừng. Cô chuồi người xuống ghế như cố che giấu sự tồn tại của mình, đầu óc vẫn mãi luẫn quẫn bởi cuộc nói chuyện với Daniel trong phòng thể chất ban sáng.

Thậm chí sau khi trải qua những trận cười vui, những nụ cười thẹn và cả một nụ-hôn-gần-chạm-môi với Cam, cô vẫn không thể gạt đi nổi cảm xúc khó hiểu khi nhìn thấy Daniel.

Và họ, cứ thế này, sẽ chẳng bao giờ gần nhau thêm đwocj chút nào nữa.

Đó chính là lời nhắn gửi trong câu nói Daniel nói với cô lúc ở phòng thể chất. Sau khi cô nói tất cả những suy nghĩ của mình cho cậu.

Lời chối bỏ đó của cậu rạch cô một vệt quá sâu, gần sát đến tim cô, cô cảm thấy như những người quanh mình đều chỉ cần thoáng nhìn qua đã đoán ra chuyện gì xảy ra với cô rồi.

Penn vẫn hết sức nhẫn nại gõ gõ bút chì xuống mặt bàn Luce. Nhưng Luce không biết phải giải thích thế nào cho bạn mình hiểu. Chuyến picnic với Cam bị Gabbe đột ngột chen ngang trước cả khi Luce kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra. Hay hiểu chuyện đó diễn ra thế nào. Nhưng điều kỳ quái và cũng là điều cô không thể đoán ra, đó là tại sao tất cả những chuyện đó, dường như chẳng hề đáng lưu tâm bằng chuyện xảy ra giữa cô và Daniel tại phòng thể chất.

Cô Sophia đứng giữa phòng máy tính, bùng tay giữa không trung như kiểu một giáo viên mẫu giáo muốn thu hút sự chú ý của học sinh. Đống vòng bạc trên cổ tay cô va vào nhau nghe như tiếng chuông.

“Nếu có em nào lần theo dấu cây phả hệ của gia đình mình,” cô nói to giữa đám học trò nhốn nháo, “thì các em sẽ thấy những loại kho báu nào bị chôn dưới gốc cây.”

“A, phải, cô làm ơn nói quách ra cho rồi,” Penn lầm bầm. “Hoặc là giết quách em đi cho rồi. Một trong hai thôi.”

“Các em có hai mươi phút vào mạng bắt đầu tìm kiếm cây phả hệ gia đình mình,” cô Sophia nói, gõ gõ lên mặt đồng hồ đeo tay của mình. “Một thế hệ trong khoảng từ hai mươi tới hai mươi lăm năm, và tìm cho tối ít nhất sáu đời nhé.”

Có tiếng lầm bầm, rên ri.

Một tiếng thở dài rõ rệt phát ra từ khoang số bảy—là Daniel.

Cô Sophia quay về phía cậu hỏi. “Sao vậy Daniel? Có vấn đề gì với bài tập này à?”

Cậu lại thở dài thêm cái nữa rồi nhún vai. “Không, chẳng cò gì hết ạ. Ổn cả. Cây phải hệ nhà em. Nghe hay đấy.”

Cô Sophia nghiêng nghiêng đầu vẻ giễu cợt. “Tôi sẽ coi điều em nói như một sự hưởng ứng nhiệt liệt.” Quay qua cả lớp, cô tiếp tục, “Tôi tin các em sẽ tìm thấy điều gì đáng giá trong bản nghiên cứu từ mười đến mười lăm trang của mình.”

Luce không thể tập trung vào việc gì bây giờ. Không thể sau hàng loạt biến cố xảy đến cùng lúc như thế. Cô và Cam ở trong nghĩa địa. Có thể đấy không phải một khái niệm chuẩn mực về sự lãng mạn nhưng Luce không hề ghét, thậm chí còn thích vậy hơn. Như một chuyện cô chưa từng làm trước kia. Trốn tiết đi la cà quanh những ngôi mộ. Cùng cô đi picnic, Cam giúp cô hồi phục hoàn toàn. Chế giễu khi thấy cô sợ con rắn. Nói ra, có khi cô đã kết thúc sớm câu chuyện lãng mạn một cách hoàn hảo nếu không có phu vị rắn rết kia, nhưng chí ít Cam cũng rất ngọt ngào. Ngọt ngào hơn hẳn cái gã Daniel mà cô nghĩ đến cả tuần nay.

Cô ghét phải thừ nhận chuyện đó nhưng đó là sự thật. Daniel thật chẳng thú vị tẹo nào.

Cam thì ngược lại . . .

Cô dõi mắt tìm cậu, ngồi cách đó mấy khoang máy. Cậu nháy mắt với cô trước khi chạm tay vào bàn phím. Vậy là cậu ấy thích cô rồi. Callie sẽ chẳng thể ngậm nổi miệng về chuyện cô đối với cậu ấy thế nào là quá rõ rồi.

Cô muốn gọi ngay cho Callie, muốn thoát ngay khỏi cái thư viện này và niêm phong mớ bài tập về cây phải hệ này lại. Nói về một cậu trai khác là cách nhanh nhất—có thể là duy nhất—để gạt phăng Daniel khỏi tâm trí cô. Nhưng còn có luật bảo hộ máy điện thoại của cái trường ngu ngốc này nữa và tất thảy đám người ngồi quanh cô đều trông thật cần mẫn. Đôi mắt nheo lại nhỏ tí của cô Sophia càn quét khắp lớp học hòng tìm ra những kẻ chây lười.

Luce thở dài, chấp nhận thua cuộc và mở thanh công cụ tìm kiếm trên máy tính của mình ra. Cô lại bị mắc ở đây thêm hai mươi phút nữa—mà không mất một tế bào thần kinh nào dâng hiến cho bài tập. Điều cuối cùng cô muốn làm trong cả vũ trụ này là tìm về gia đình nhàm chán của mình. Thay vì thế, cô lướt những ngón tay trên mặy bàn phím và bắt đầu gõ mười ba ký tự tập hợp lại thành một cụm duy nhất:

“Daniel Grigori.”

Tìm kiếm.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s