Fallen – Chap 07 (P1)


CHƯƠNG BẢY

TỎA SÁNG

Giờ cậu muốn đi đâu?” Cam hỏi, hạ thấp gọng kính mát màu đỏ xuống.

Cam xuất hiện ngoài lối vào toà nhà Augustine đột ngột đến nỗi Luce gần như đâm sầm vào người cậu. Hoặc có thể là Cam đã đứng đó từ trước mà Luce chẳng hề để ý vì phải vội vã vào lớp. Nhưng dù thế nào, tim cô lại bắt đầu đập nhanh và lòng bàn tay cô thì đẫm mồ hôi.

“À, lớp học thì sao?” Luce hỏi lại bởi trông cô giống như đang đi đâu khác à? Hai tay cô ôm hai cuốn giải tích dày cộp và một cuốn về tôn giáo mới đọc xong một nửa.

Đây sẽ là cơ hội tốt để xin lỗi về chuyện đường đột bỏ đi đêm qua. Nhưng cô không mở miệng nổi. Cô muộn học đến nơi rồi. Không có lấy một tí nước nóng nào trong phòng tắm nhà thể chất thế là cô đành hành xác quay lại ký túc xá. Thế nào đi nữa, có vẻ như sự vụ sau bữa tiệc cũng không còn quan trọng nữa. Cô cũng chẳng muốn gợi thêm bất cứ sự tò mò nào về lý do rời khỏi bữa tiệc của mình—đặc biệt là bây giờ, sau khi Daniel khiến cô thấy thật thảm hại. Và cô càng không muốn Cam nghĩ mình là kẻ thô lỗ. Cô chỉ muốn đi qua Cam và ở một mình để có thể xua đi hàng loạt chuyện đáng xấu hổ từ sáng đến giờ.

Ngoại trừ việc—Cam càng chăm chú nhìn thì cô lại càng không muốn bỏ đi. Và nỗi day dứt muốn gạt phăng Daniel ra khỏi đầu cũng giảm đi đáng kể. Làm thế nào mà chỉ một cái nhìn của Cam có thể giải quyết chừng ấy việc chứ?

Với làn da xanh sáng và mái tóc đen nhánh, Cam thật sự khác hẳn tất cả những người con trai cô từng thấy. Ở cậu toát lên sự tự tin lạ thường không chỉ bởi cậu biết hết mọi người—và làm thế nào lấy được thứ mình muốn—trước cả khi Luce tìm xem lớp mình ở đâu. Ngay lúc này, đứng bên ngoài dãy nhà xám xịt, u ám, Cam trông như người mẫu trong một bức ảnh trắng đen đầy nghệ thuật với những sắc đỏ chớp nhoáng trong đó.

“Lớp học á?” Cam lặp lại một cách uể oải. Cậu đang đứng chắn lối vào và cái cách khoé miệng cậu cong lên như vậy khiến Luce tò mò muốn biết trong đầu Cam đang dự tính trò gì. Khoác trên vai một chiếc túi bằng vải bạt và tay thì cầm chiếc cốc giấy hiệu cà phê espresso. Cậu ấn nút Stop trên chiếc iPod nhưng vẫn để tai nghe vẫn đung đưa quanh cổ mình. Luce phần muốn biết cậu đang nghe bài gì và kiếm đâu ra cà phê espresso hàng chợ đen kia. Ánh cười tinh quái hấp háy trong đôi mắt màu lục kia như thách thức cô hỏi những điều đó.

Cam hớp một ngụm cà phê vẫn còn lớp bọt bên trên. Cậu giơ ngón trỏ lên rồi nói, “Cho phép mình được chia sẻ khẩu hiệu của mình về các lớp học ở đây: Không có gì quý hơn vào lớp đúng giờ.”

Luce bật cười. Cam đẩy gọng kính mát lên sống mũi. Màu kính quá tối khiến cô không thể thấy nổi mảnh ý tứ nào trong đôi mắt ấy.

“Ngoài ra.” Cậu cười, hàm răng trắng bóng lấp lốa. “Cũng đến giờ ăn trưa rồi và mình đã chuẩn bị cho một buổi picnic.”

Giờ ăn trưa? Luce thậm chí còn chưa ăn sáng. Nhưng bụng cô đang sôi lên—và nỗi sợ hãi bị thầy Cole xủ lý vì tội bỏ lỡ đến hai mươi phút giờ học ngày càng trở nên bớt nghiêm trọng hơn chừng nào cô đứng bên Cam.

Cô gật gù với cái túi Cam đang cầm. “Cậu có đem đủ đồ cho hai người không đấy?”

Đặt bàn tay to khoẻ ra sau lưng Luce, Cam đưa cô qua bãi sân, qua thư viện và cả khu ký túc ảm đạm. Đến đúng cánh cổng sắt nặng nền của khu nghĩa địa thì cậu dừng lại.

“Mình biết picnic ở chỗ này có hơi quái thai,” cậu giải thích, “nhưng đây là nơi kín đáo nhất mình mới tìm ra. Ở trong trường, thật ra, đôi khi mình cảm thấy bức bách không chịu nổi.” Cậu chỉ thẳng vào toà nhà phía trước họ.

Luce có thể hiểu được cảm giác đó một cách tuyệt đối. Cô gần như lúc nào cũng có một cảm giác hoà lẫn giữa sự ngột ngạt và lạc lõng. Nhưng Cam đáng lý phải là người cuối cùng chia sẻ thứ cảm xúc của một kẻ mới đến mới đúng. Cậu ấy thật sự rất . . . chủ động. Sau bữa tiệc tối qua, giờ thì đến cốc cà phê espresso trong tay cậu, những thứ đó khiến cô không bao giờ có thể tưởng tượng nổi Cam mà cũng có lúc thấy ngạt thở. Hay, đó chỉ là cách cậu dùng để nghe những tâm sự của cô đây.

Nhìn qua đầu cậu, cô có thể thấy toàn bộ khu trường điêu tàn. Đứng từ đây mà xét thì chẳng có mấy sự khác biệt giữa bên này và bên kia cánh cổng nghĩa địa cả.

Luce quyết định theo lao luôn. “Nhớ là phải cứu mình nếu có bức tượng nào đổ đấy.”

“Không,” Cam nói với một vẻ nghiêm túc chẳng có gì là hùa theo trò đùa của cô cả. “Chuyện đó sẽ không xảy ra nữa đâu.”

Đôi mắt cô lướt đến nơi mà chỉ mới vài ngày trước, cô và Daniel ở gần nhau đến nỗi làm rung động cả khu nghĩa địa. Nhưng khối tượng cẩm thạch đổ xuống họ đã được dọn sạch chỉ còn lại bệ tượng trống không.

“Đi nào,” Cam kéo cô theo bên mình. Họ bước tránh khỏi những bụi có dại um tùm và Cam vẫn liên tục quay lại giúp cô đi qua những ụ đất bị ai đó xới tung lên.

Có lúc Luce suýt ngã và phải bám vào một trong những tấm bia mộ để lấy lại thăng bằng. Nó là một phiến bia lớn, bóng láng với một mặt thô, chưa khắc xong.

“Đó là tấm bia yêu thích của mình đấy,” Cam nói, chỉ tay vào tấm bia mộ có màu phơn phớt dưới những ngón tay cô. Luce bước lên phía trước tấm bia để đọc những chữ khắc trên đó.

“Joseph Miley,” cô đọc to. “‘1821 – 1865. Hy sinh anh dũng trong đại chiến xâm lược phương Bắc. Chịu ba viên đạn và vẫn chiến đấu cùng năm con ngựa cho đến hơi thở cuối cùng.’”

Luce bẻ những đốt ngón tay. Có khi nào Cam thích tấm bia này chỉ vì màu phơn phớt hồng trên nền đá bóng láng giữa hàng đống bia xám xịt kia? Hay vì những vóng xoắn rối rắm trang trí phía trên đầu tấm bia? Cô nhướn mày nhìn Cam.

“Phải.” Cam nhún vai. “Mình thích cách tấm bia lý giải cái chết của ông ấy. Rất thành thật, cậu biết đấy. Thường thì người ta không muốn tới chiến trường đó.”

Luce nhìn ra chỗ khác. Cô biết quá rõ chuyện đó qua tấm bia mộ với những lời lẽ về cái chết bí hiểm của Trevor.

“Nghĩ mà xem nơi này sẽ còn thú vị thế nào nếu nguyên nhân cái chết của tất cả mọi người đều được khắc lên.” Cậu chỉ xuống ngôi mộ nhỏ phía sau mộ Joseph Miley chừng vài ngôi. “Cậu nghĩ cô ta chết vì cái gì?”

“Ừm, sốt phát ban thì sao?” Luce đoán giài đoán non.

Cô lần sờ ngày tháng trên tấm bia mộ. Cô gái chôn tại đây lúc chết còn nhỏ hơn Luce. Luce thật sự không muốn nghĩ quá nhiều về những chuyện đã xảy ra.

Cam nghiêng đầu, xem xét. “Có thể,” cậu đưa ra phán đoán. “Có thể vì thế mà cũng có thể là vì một vụ cháy chuồng ngựa đầy uẩn khuất khi cô nhỏ Besty đang hồn nhiên vô tư ‘nghỉ ngơi’ với cậu nhóc nhà hàng xóm trong đó cũng nên.”

Luce đã định giả vờ ra vẻ bực mình nhưng thay vì thế, vẻ mặt mong đợi của Cam khiến cô phải phì cười. Đã lâu lắm rồi Luce mới đùa với một người bạn khác giới thế này. Cảnh tượng này chắc chắn không được như những bộ phim với nhiều cảnh lãng mạn điển hình mà cô vẫn hay xem nhưng như vậy mới là học viên trường Kiếm và Thánh Giá. Hay dở gì thì giờ đây, Luce cũng là một trong số đó rồi.

Cô đi theo Cam xuống phía dưới khoảng trũng như cái bát của nghĩa địa cùng những nấm mồ và những lăng mộ hoa mỹ hơn. Đi dốc từ trên xuống như vậy, những tấm bia mộ như đang nhìn xuống hai người, Luce và Cam trông giống như những đấu sĩ trong một đấu trường hình vòng thuở xa xưa. Mặt trời ban trưa rực rỡ chiếu những quầng sáng vàng ruộm xuyên qua những tán lá um tùm của cây sồi khổng lủmtàn đầy nhựa sống giữa khu nghĩa địa khiến Luce phải lấy tay che mắt. Đây hẳn phải là ngày nóng nhất trong cả tuần.

“Giờ thì đến gã này,” Cam nói, chỉ vào một ngôi mộ lớn được dựng bằng những cái cột kiểu La Mã cổ. “Hoàn toàn hèn nhát, một kẻ trốn quân dịch. Gã bị chết ngạt khi một thanh rầm đổ xuống chặn miệng hầm nhà gã. Điều này chỉ nói lên một điều, đừng hòng trốn khỏi các cuộc vây bắt của quân đội Liên bang cả.”

“Thật thế sao?” Luce hỏi. “Mình thật muốn biết cái gì khiến cậu trở thành chuyên gia trong lĩnh vực này vậy?” Kể cả khi trêu Cam như thế Luce vẫn cảm thấy vui đến kỳ lạ vì được ở đây bên cậu. Cam vẫn liếc nhìn Luce như để giám chắc cô đang cười.

“Chỉ là giác quan thứ sáu thôi mà.” Cậu nở một nụ cười rạng rỡ, thật tự nhiên đáp lại. “Nếu cậu thích nữa thì còn có giác quan thứ bảy, thứ tám, thứ chín nữa đấy.”

“Ấn tượng đấy.” Cô tủm tỉm. “Giờ mình chỉ muốn kiếm chứng vị giác của mình thôi. Mình chết đói rồi.”

“Hân hạnh phục vụ quý cô.” Cam kéo một tấm vải từ trong túi đồ ra, trải nó xuống khoảng trống râm mát dưới tán cây sồi. Cậu vặn mở bình và Luce có thể ngửi ngay thấy thứ mùi đậm đà của cà phê espresso. Cô ít khi uống cà phê đen nhưng để ý thấy Cam cho đầy đá vào trong cốc, đổ cà phê espresso vào và thêm một lượng sữa vừa đủ lên trên. “Mình quên mang đường rồi,” cậu nói.

“Mình không uống đường.” cô hớp một ngụm cốc cà phê sữa đá, ngụm cafein ngon ngọt tuyệt vời đầu tiên trong ngôi trường gì-cũng-cấm của cô suốt tuần qua.

“May quá,” Cam nói, tiếp tục lôi ra phần còn lại của bữa trưa. Mắt Luce mở to khi thấy Cam bày biện đồ ăn: bánh mỳ que nâu rộm, bơ tươi, một lọ đầy quả oliu, một bát trứng luộc cắt và hai quả táo xanh tươi rói. Không biết làm cách nào Cam nhét được chừng ấy thứ vào túi nữa—rồi thì định một mình ăn hết nhừng này đồ ăn kiểu gì nữa.

“Cậu lấy đâu ra thế?” Luce không ngần ngại hỏi. Vờ như chú tâm vào việc cắt bánh mỳ, cô hỏi, “Còn nữa, cậu định ăn trưa với ai trước khi mình tới vậy?”

“Trước khi cậu tới ư?” Cam cười vang. “Thật khó mà nhớ nổi quãng đời ảm đạm của mình trước khi cậu tới.”

Luce quét một ánh nhìn đầy ngụ ý đủ khiến Cam hiểu đó là một lời nói lảng tệ hại . . . và chỉ thấm một chút hấp dẫn mà thôi. Cô ngả người chống khuỷu tay xuống tấm vải, hai chân duỗi thoải mái chỉ bắt chéo chỗ mắt cá. Cam cũng đang ngồi bắt chéo chân phía đối diện, khi cậu với qua cô để lấy con dao phết bơ, cánh tay cậu chạm vào và rồi tì luôn lên đầu gối cô. Cậu ngước nhìn như tỏ ý hỏi, Như vậy được chứ?

       Khi không thấy cô phản đối, cậu cứ để nguyên thế, lấy một khoanh bánh mỳ từ tay cô rồi coi chân cô như mặt bàn trong khi phết bơ lên bánh mỳ. Cô thích cái cảm giác từ sức nặng của Cam mà trong thời tiết này thì cũng thật đáng khen tặng.

“Mình sẽ bắt đầu với câu dễ trước,” cậu nói, cuối cùng cũng ngồi dậy. “Mình phụ bếp trường hai ngày một tuần. Một phần trong điều khoản để trường này nhận lại mình. Thế nên mình cũng phải được ‘đền đáp lại.’” Cậu đảo mắt. “Nhưng mình không ngại. Cái nóng trong đó cũng không đến nỗi. Thế thôi, nếu cậu không kể đến mấy vết bỏng dầu.” Cậu giơ hai tay lên trở qua lại chỉ cho Luce thấy hàng tá những vết sẹo trên đấy. “Tai nạn nghề nghiệp,” giọng cậu bình thản. “Nhưng mình nằm lòng mấy tủ đồ ăn ở đó rồi.”

Luce không khỏi ngăn những ngón tay mình khẽ vuốt ve những vết sẹo đó, vài ba gân xanh mờ nhạt ẩn dưới lớp da xanh xao của cậu ấy. Trước khi cô kịp thấy hổ thẹn vì sự tự nhiên của mình và buông ra thì Cam đã siết chặt lấy tay cô.

(tbc)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s