Fallen – Chap 04 (P1)


CHƯƠNG BỐN

DỌN NGHĨA ĐỊA

Ahhh, ngày thứ Ba. Ngày Bánh Quế([1]). Thời gian quay lại cho đến những ngày Luce có thể nhớ được, thứ Ba vào mỗi mùa hè đồng nghĩa với cà phê mới xay, những tô đầy ắp quả mâm xôi và kem tươi được đánh bông lên, và còn nữa hàng mẻ bánh quế vàng nâu giòn tan cứ hết lại có. Thậm chí sang đến mùa hè này, khi bố mẹ cô bắt đầu có những biểu hiện không tự nhiên với cô thì ngày Bánh quế vẫn cứ như mọi năm. Cô có thể cuộn mình trên giường suốt cả sáng thứ Ba ấy và trước khi hết cơn ngái ngủ, theo bản năng cô biết ngay hôm đó là ngày gì.

       Luce hít một hơi dài, chầm chậm để ý thức quay về rồi lại hít tiếp một hơi nữa thêm một chút ý vị thưởng thức. Không có, chẳng có bột bánh bơ sữa, chẳng có gì  ngoại trừ mùi chua chua của sơn tường bong tróc. Cô dụi mắt cho tỉnh ngủ rồi nhận ra căn phòng ký túc tù túng của mình. Nó giống như cái khoảnh khắc “trước cơn ngái ngủ” đã đưa cô về những ngày xưa cũ. Cơn ác mộng dài của cả một ngày thứ Hai trở lại với cô: một chuỗi lộn nhộn từ chiếc di động của cô tới sự kiện miếng thịt và ánh nhìn của Molly trong nhà ăn cho tới Daniel làm cô sượng cứng người trong thư viện. Luce chẳng thể hiểu nổi sao cậu ta lại hằn học như thế.

       Cô ngồi dậy nhìn ra cửa sổ. Trời vẫn còn tối; mặt trời vẫn còn chưa ló rạng. Cô chưa từng thức dậy sớm thế bao giờ. Kể cả khi bị bắt dậy, cô cũng chưa từng nhớ buổi sáng nào không có mặt trời thế này. Thú thực là có điều gì đó từ chuyện ngắm-mặt-trời-mọc khiến cô thấy hồi hộp. Đó là khoảng chờ đợi, thời-điểm-trước-lúc-mặt-trời-nhú-lên-khỏi-núi, ngồi trong bóng tối nhìn qua những rặng cây. Giờ cao điểm cho những cái bóng.

       Luce thở dài bất giác nhớ nhà, tiếng thở dài đơn điệu càng khiến cô nhớ nhà và cô độc hơn. Cô sẽ làm gì với ba tiếng đồng hồ từ lúc rạng sáng tới tiết học đầu bây giờ? Rạng sáng—sao có tiếng chuông bất ổn rung bên tai cô thế này? Ôi, khỉ thật. Cô bị phạt vì chuyện hôm qua.

       Cô trườn xuống giường, bước qua cái bị hành lý vẫn-chưa-dỡ của mình và nhặt lấy một cái áo len đen thiểu não phía trên một chồng áo len đen thiểu não. Kéo mạnh chiếc quần jean đen mặc từ hôm qua lên, cô nhăn mặt khi thoáng thấy cái đầu thảm hại sau một đêm ngủ, cô cào cào mái tóc cố làm cho nó đỡ hơn trong khi mở cửa lao ra ngoài.

       Cô đứng thở dốc khi chạm được đến cánh cửa sắt thấp đến thắt lưng được điêu khắc rối rắm của nghĩa địa. Cô nghẹt thở trong thứ mùi đậm đặc của bắp cải thối nhũn và cảm giác như chỉ còn mình mình trên hành tinh này. Mọi người đâu hết rồi? Hay khái niệm “rạng sáng” của họ khác cô? Cô liếc xuống đồng hồ đeo tay. Đúng sáu giờ mười lăm phút.

       Cô chỉ được dặn là tới nghĩa địa thôi và cô khá chắc rằng đây là lối vào duy nhất. Luce đứng ở ngưỡng cửa, lớp nhựa đường cứng của bãi đậu xe bị lan ra từ trước khiến đám cỏ trở nên nham nhở. Luce nhận ra một cây bồ công anh bơ vơ và chợt nhớ lại cô bé Luce ngày nào ngắt cây hoa lên ước rồi thổi. Nhưng ước mơ này của Luce lại quá nặng đối với những cánh hoa nhẹ nhường ấy.

       Những cách cửa chạm trổ tinh tế đều ngăn cách nghĩa địa với bãi đậu xe. Thật khác thường đối với một ngôi trường giăng đầy hàng rào thép gai khắp mọi nơi thế này. Luce vuốt lên cánh cửa, những ngón tay lần thấy những họa tiết hình hoa cỏ rất đẹp. Những cánh cửa này chắc cũng phải từ thời Nội Chiến theo lời kể của Arriane, từ thời nghĩa địa này được dùng để chôn cất những người lính chết trận. Khi sát nhập với nghĩa địa, trường này vẫn chưa trở thành ngôi nhà chung cho lũ tâm thần nổi loạn như bây giờ. Khi đó khắp chốn này ngăn nắp và tươi sáng hơn nhiều.

       Nghĩ lại thật kỳ lạ—cả khu sân trường bằng phẳng như một tờ giấy thế mà không hiểu sao khu nghĩa địa lại lõm xuống như hình cái bát. Từ đây, Luce có thế nhìn thấy khoảng dốc đứng mênh mông trước mắt. Hàng dài những bia mộ đơn điệu nối tiếp nhau dốc xuống dần giống những hàng ghế khán đài tại sân vận động.

       Nhưng phía chính giữa, nơi thấp nhất của nghĩa địa, những vòng đất uốn lượn thành một mê cung đầy những bia mộ tạc lớn hơn, những bức tượng cẩm thạch và cả những lăng mộ. Có lẽ nơi đó dành cho các sỹ quan cấp cao trong các bang hoặc là những người lính có gia thế khá giả. Đến gần có vẻ nhìn chúng sẽ đẹp hơn nhưng đứng từ đây mà nói, sức nặng của chúng như kéo cả nghĩa địa xuống, giống như cả khu đất bị hút xuống ống dẫn nước khổng lồ.

       Nghe có tiếng bước chân phía sau mình, Luce quay đầu thấy một dáng người mập lùn trong trang phục tuyền một màu đen hiện ra từ sau cái cây. Là Penn! Cô phải ghìm mong muốn dang tay ôm chầm lấy cô bạn. Luce chưa từng vui mừng khi thấy một ai đến vậy—thật khó tin là Penn mà cũng bị phạt.

       “Cậu bị muộn à?” Penn hỏi, dừng trước Luce vài bước chân và trao cho cô một cái lắc đầu đầy thích thú kiểu tội-nghiệp-ma-mới.

       “Tớ đến được mười phút rồi,” Luce đáp. “Cậu mới muộn chứ.”

       Penn nở một nụ cười tự mãn. “Không thể nào, Tớ chỉ là một chú chim sớm thôi, cũng chưa từng bị phạt.” Cô nàng nhún vai, đẩy cặp kính hồng tím của mình lên sống mũi. “Nhưng cậu thì có, cùng với năm linh hồn không may khác, những kẻ đang điên lên theo từng phút phải chờ cậu chỗ tảng đá dưới kia kìa.” Cô nàng kiễng chân lên và chỉ ra đằng sau Luce hướng về một khối đá lớn nhất nhú lên từ chính giữa nơi trũng nhất khu nghĩa địa. Nếu Luce nheo mắt lại nhìn thì có thể nhận thấy một nhúm người đang túm tụm quanh đó.

       “Họ chỉ bảo tớ tới nghĩa địa,” Luce nói đầy oan khuất. “Chẳng ai bảo tớ phải tập trung ở đâu cả.”

       “Ừ, thì tớ đang bảo cậu đây: chỗ tảng đá. Giờ thì xuống đó đi,” Penn chỉ thị. “Cậu sẽ không kết được nhiều bạn bằng cách bắt họ chờ cả buổi sáng thế này đâu”

       Luce nuốt khan. Một phần trong cô muốn lên tiếng hỏi đường Penn. Từ trên này trông xuống chẳng khác gì một mê cung mà Luce thì không muốn bị lạc trong nghĩa địa. Bỗng nhiên, cô cảm thấy hồi hộp, cảm giác muôn-dặm-xa-nhà và cô biết sẽ càng tồi tệ hơn nếu cô lạc trong đó. Cô bẻ đốt ngón tay, đứng im.

       “Luce?” Penn gọi, đẩy nhẹ hai vai cô. “Cậu vẫn đang đứng đây.”

       Luce những mong cười một nụ thật dũng cảm để tỏ lòng biết ơn Penn thế nhưng chỉ giãn ra nổi một vẻ mặt giật giật lúng túng. Rồi cô đi nhanh xuống dốc về phía trung tâm của nghĩa địa.

       Mặt trời vẫn chưa mọc nhưng càng gần tới lúc đó và khoảnh khắc trước bình minh luôn khiến cô rùng mình sợ hãi nhất.

       Cô rẽ qua những hàng bia mộ đơn sơ. Có thời chúng đứng thẳng nhưng ngay lúc này chúng quá cũ đến độ hầu hết đều nghiêng hẳn sang một bên hoặc tựa sang bia mộ khác, khiến toàn cảnh trông như những quân domino xếp lệch.

       Đôi giày đen hiệu Converse của cô sục qua những vũng bùn, giẫm lên thảm lá khô. Vào lúc cô nắm rõ được những đoạn đường đơn giản và đi qua nhiều bia mộ chạm khắc công phu hơn thì mặt đất ít nhiều cứ trải phẳng ra, cô đã hoàn toàn bị lạc. Cô ngừng chạy, thở lấy hơi. Có tiếng ai nói. Nếu bình tĩnh lại, có có thể nghe thấy giọng nói đó.

       “Thêm đúng năm phút nữa, rồi em lặn.” một giọng nam nói.

       “Đáng tiếc là ý kiến của cậu không có giá trị, cậu Sparks ạ.” Một giọng châm chọc vang lên, Luce nhận ra giọng nói này từ lớp học ngày hôm qua của mình. Cô Tross Hải Âu. Sau phi vụ miếng thịt, Luce quay về lớp muộn và không gây được ấn tượng tốt đẹp cho lắm với vị giáo viên sinh học nghiêm khắc này.

       “Trừ khi có ai muốn từ bỏ đặc quyền giao lưu tuần này”—có tiếng lầm bầm quanh những lăng mộ—“bằng không hãy kiên nhẫn mà đợi, dù sao chúng ta cũng chẳng còn việc gì tốt hơn để làm, cho đến khi cô Luce quyết định hiện diện ban vinh dự cho chúng ta.”

       “Em ở đây,” Luce hổn hển nói, cuối cùng đi vòng ra từ bức tượng tiểu thiên sứ khổng lồ.

       Cô Tross đứng chống nạnh, mặc một chiếc váy liền màu đen rộng thùng thình, kiểu biến thể của bộ cô mặc hôm qua. Mái tóc mỏng tanh màu nâu xỉn của cô lợp kín mảng da đầu và đôi mắt nâu xám xịt chỉ phát ra những tia khó chịu trước sự xuất hiện của Luce mà thôi. Sinh học luôn là môn khó nhằn với Luce và vì thế càng không có khả năng dùng điểm số hút được sự yêu thích từ cô Tross.

       Đằng sau quý bà Tross Hải Âu, Arriane, Molly và Roland đứng rải rác quanh chân những bức tượng được xếp thành vòng tròn, hướng vào trung tâm nơi đặt bức tượng lớn hình một thiên thần. So với những bức còn lại, bức này trông mới hơn, trắng hơn và uy nghiêm hơn. Và đang đứng tựa vào phần đùi của tượng thiên thần—cô gần như không chú ý—là Daniel.

       Cậu mặc chiếc áo da màu đen hầm hố và quàng chiếc khăn đỏ tươi đã thu hút cô ngày hôm qua. Luce nhìn mái tóc vàng rối bời của cậu, trông vẫn còn nguyên như lúc mới ngủ dậy . . . lại khiến cô tưởng tượng đến vẻ mặt khi ngủ của Daniel . . . lại khiến mặt cô đỏ như gấc chín khi ánh mắt cô trượt từ những sợi tóc mai xuống đôi mắt cậu, rồi cô thẹn đến độ muốn bốc hơi khỏi đó.

       Bởi cậu đưa mắt liếc nhìn cô.

       “Em xin lỗi,” cô thốt lên. “Em không biết nơi tập trung ở đâu. Em thề là—”

       “Kiệm lời lại,” cô Tross nói, chẹn ngang họng cô. “Em phí phạm đủ thời gian của mọi người rồi. Giờ thì tôi chắc tất cả đều nhớ những việc ti tiện vô nghĩa mà các em đã phạm vào để phải tới đây cải tạo. Hãy nghĩ về điều đó trong hai tiếng đồng hồ tới trong khi làm việc. Chia cặp đi. Các em biết rõ thủ tục rồi đấy.” Cô Tross liếc xéo Luce rồi thở hắt bất lực. “Được rồi, ai muốn con cừu này nào?”

       Luce kinh hoàng khi tất cả những người khác đều nhìn xuống chân. Nhưng rồi, một thoáng đau khổ đi qua, người thứ năm bước ra từ phía góc một lăng mộ.

       “Em.”

       Là Cam. Chiếc áo phông đen cổ chữ V vừa khít với đôi vai rộng của cậu. Cậu đứng đó nhìn cao hơn Roland hẳn một cái đầu. Roland dạt sang một bên tránh đường khi Cam tiến về phía Luce. Ánh mắt cậu như dính chặt vào cô khi cậu sải chân bước đi thật điềm đạm và tự tin, thoải mái trong trang phục của cái trường này trong khi cô thì không. Một phần trong cô muốn ngoảnh đi, vì cái cách Cam nhìn cô chằm chằm trước mặt mọi người thật quá xấu hổ nhưng, vì một lý do nào đó, cô thấy mình như bị thôi miên. Cô không thể dứt mắt khỏi cậu—cho đến khi Arriane chen vào giữa hai người.

       “Muốn,” cô nàng gắt. “Tôi nói ‘muốn’ rồi cơ mà.”

       “Cậu không nói,” Cam bác bỏ.

       “Tôi có đấy thì sao, cậu đứng ở cái chỗ khỉ ho kia thì làm sao nghe thấy cho được.” Từ ngữ như thể được phun ra phì phì từ miệng Arriane. “Tôi muốn cô ấy.”

       “Tôi—” Cam định trả miếng.

       Arriane vênh mặt lên chờ cậu ta nói nốt. Luce nuốt khan. Chẳng lẽ cậu ấy cũng sẽ nói là muốn cô hay sao? Sao họ không bỏ qua chuyện này đi chứ? Chia nhóm ba người chẳng hạn?

       Cam vỗ nhẹ cánh tay Luce. “Tôi sẽ bắt kịp cậu sau, được chứ?” cậu nói với cô như thể đó là một lời hứa cô bắt cậu phải giữ vậy.

       Mấy đứa còn lại đứng dậy khỏi những tấm bia chúng ngồi lên nãy giờ và lũ lượt kéo nhau đi. Luce đi theo sau, níu lấy Arriane, cô nàng không nói không rằng đưa cho Luce một cái cào.

       “Vậy, cậu muốn thiên thần báo thù hay cặp uyên ương ân ái nào?”

       Sự kiện ngày hôm qua cũng như mẩu tin nhắn của Arriane chẳng hề được đề cập đến và Luce có cảm giác không nên nói gì về chuyện đó với Arriane lúc này. Thay vì vậy, cố ngước lên nhìn hai bức tượng khổng lồ ở hai bên. Bức tượng gần hơn nhìn giống phong cách Rodin([2]). Một người đàn ông và một người phụ nữ khỏa thân đứng ôm cuốn lấy nhau. Cô học lớp nghệ thuật điêu khắc của Pháp hồi ở Dover và vẫn luôn nghĩ những bức tượng theo phong cách Rodin là lãng mạn nhất. Nhưng lúc này thật khó mà không nghĩ tới Daniel khi nhìn đôi tượng uyên ương ân ái này. Daniel. Là kẻ căm ghét cô. Nếu cần bằng chứng nào cụ thể hơn nữa sau sự vụ cậu lao khỏi thư viện tối qua thì tất cả những gì cô nghĩ đến là cái gườm vừa nhận được từ cậu sáng nay.

       “Tượng thiên thần báo thù ở đâu?” cô thở dài hỏi Arriane.

       “Chọn hay. Ở đằng này.” Arriane dẫn Luce tới một bức tượng đồ sộ bằng cẩm thạch khắc một thiên thần đang dang tay cứu mặt đất khỏi những tia sét đang phóng xuống. Đây có lẽ là một bức thú vị, quay về cái thời nó mới được khắc. Nhưng giờ trông nó cũ kỹ và bẩn thỉu, phủ bên ngoài toàn bùn và rêu xanh.

       “Tớ chưa hiểu,” Luce thành thật. “Chúng ta phải làm gì?”

       “Lau chùi cọ rửa cào cấu,” Arriane nói như hát. “ Tớ thích vờ như thể đang tắm cho chúng.” Cứ như thế cô nàng trườn lên bức tượng khổng lồ, đung đưa hai chân qua lại cánh tay đang cản tia sét của bức tượng, cứ như đó là một cây sồi già vững chài cho cô nàng leo trèo vậy.

       Lo sợ cô Tross nhìn thấy cảnh này thì chỉ rước thêm họa vào thân, Luce cũng bắt tay cào cọ bệ tượng bằng cái cào của mình. Cô cố gắng gạt hết đi đám cỏ ướt dường như không bao giờ hết.

       Ba mươi phút sau, cánh tay cô mỏi đến rã rời. Nhất định trang phục cô mặc không dành cho công việc lau chùi lầy lội thủ công này rồi. Luce chưa từng bị phạt hồi ở Dover nhưng từ những gì cô nghe lỏm được thì hình phạt cũng bao gồm kiểu chép đầy một mẩu giấy câu “Em sẽ không copy tài liệu từ Internet nữa” hàng trăm lần.

       Còn đây là ngược đãi. Nhất là khi, cô chỉ tình cờ đụng phải Molly tại nhà ăn mà thôi. Cô cố gắng không đánh giá mọi chuyện quá nhanh nhưng việc lau chùi bùn đất ở mộ những người đã chết cả thế kỷ thì được gì chứ? Luce ghét đến cùng cực cuộc sống hiện giờ của mình.


(4) nguyên văn Waffle day (ngày Bánh Quế) là ngày mọi gia đình quây quần làm bánh quế, ăn vào bữa sáng, bữa trưa hoặc dùng làm tráng miệng. Ngày Bánh quế quốc tế là ngày 25/3 hàng năm. Ngày Bánh quế của nước Mỹ là ngày 24/8 hàng năm, rơi vào dịp hè như Luce nhớ lại.

(6) Rodin: Auguste Rodin (1840-1917) danh họa, điêu khắc gia nổi tiếng người Pháp, có biệt tài dùng đất sét. Ông là điêu khắc gia hàng đầu của Pháp thời bấy giờ, cho đến nay những tác phẩm của ông vẫn được cả thế giới biết đến. Tại Pháp có hẳn một bảo tàng nghệ thuật mang tên ông.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s