Wishes…Heart…and Wind – Chap II: Anything is more miraculous than life?


GIÓ CÒN THỔI, TIM CÒN ĐẬP VÀ CHẲNG CÓ GÌ HẠNH PHÚC HƠN LÀ ĐƯỢC SỐNG.

Vừa đúng giờ hẹn, Nhiên quay lại vậy mà vẫn chưa thấy anh Quang đâu. Cô thấy buồn một chút, không hiểu sao khi ra khỏi khoảng đất đó, Nhiên có một cảm xúc kì cục, không biết diễn tả làm sao. Và điều cô muốn nhất lúc này là được gặp anh Quang ngay tức khắc, thấy anh rồi cô sẽ rất yên tâm, không lo bất cứ điều gì nữa…

– Anh Quang! Anh mau đến đi!

– Anh đây rồi! Không cần cầu nữa!

Quang xuất hiện ngay sau lưng Nhiên khiến cô giật mình

– Anh Quang! Anh làm em giật mình

– Thì tại em gọi nên anh phải thưa thôi. Em chờ anh lâu quá hả?

– Không sao ạ!

– Vậy ta đi thôi! Anh sẽ đền một bữa hết ý – Quang nói và cười thật hiền.

Nhiên nhìn anh cười mà cõi lòng thanh thản hẳn, cô cười tươi đáp lại. Phải rồi! Chẳng có gì đáng lo cả, có anh Quang ở đây rồi thì sẽ không còn bất cứ lo lắng nào nữa. Cái cảm giác yên bình bên anh bao giờ cũng thật tuyệt vời…

Nhiên không kể chuyện vừa xảy ra cho anh Quang, cô nghĩ anh sẽ cười rồi lại mắng cô vì đi linh tinh mất thôi. “Chuyện đó quả thật vớ vẩn” và Nhiên quyết định sẽ quên nó.

Buổi hẹn thứ 35 thành công…

Chỉ còn một lần nữa, một lần nữa mà thôi…Nhiên mong chờ cuộc hẹn thứ 36 làm sao! Đó là con số may mắn của cô. Còn nhớ, lần đầu tiên gặp anh Quang ở trường, cô mang số thứ tự 36 khi vào khám. Lần đi thi đại học cô mang số báo danh 36 để rồi lại được gặp anh…Và Nhiên tin rằng nếu buổi hẹn thứ 36 mĩ mãn như 35 cuộc hẹn trước thì cô và anh sẽ hạnh phúc mãi mãi…Chắc chắn là như vậy…

……..

Ở đâu đó trên mái nhà, trên tán cây hay trên những đường dây điện chạy khắp nơi trong thành phố, bạn chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn và chú ý một chút sẽ thấy có một con chim không rõ là chim gì, trắng như tuyết, mập mạp như một cục bông to. Con chim đó bay theo một cô gái. Hễ cô ở đâu thì nó ở đó, đậu tại một nơi nào kín đáo đủ để quan sát cô mà cô không hề nhận ra…

…….

Cuộc hẹn thứ 35 đã qua được hai tuần rồi. Từ sau lần hẹn đó, Nhiên chỉ gặp anh Quang thêm hai lần nữa, anh quá bận, cả nhắn tin hay gọi điện cũng không. Nhiên chỉ dám nhắn những tin động viên anh làm việc chứ không dám gọi điện vì sợ làm phiền đến anh. Hôm nay là vừa tròn hai tuần…

Trên đường đi học về, Nhiên có đi qua bệnh viện nơi anh Quang làm việc. Anh không còn là bác sĩ thực tập nên đương nhiên công việc sẽ càng nặng hơn. Nhiên muốn nhìn thấy anh quá! Cô thật sự muốn gặp anh, cho dù là không được trò chuyện, chỉ cần thoáng nhìn anh một cái, xem anh có khoẻ không, chỉ thế thôi…

Bằng tất cả quyết tâm, Nhiên gửi xe và vào trong viện tìm anh. Cô biết anh ở khoa tim mạch vì vậy cô tìm và hỏi. Người ta cho cô biết anh Quang hiện đang thăm bệnh tại phòng 209. Nhiên thật sự không muốn quấy rầy anh nhưng cô quyết định lên phòng đó để được nhìn anh, thấy vẻ mặt của anh khi ở bên bệnh nhân và nụ cười hiền lành ấm áp của anh nữa. Dù sao chăng nữa, trong tương lai, Nhiên cũng sẽ là một bác sĩ, cô muốn giúp đỡ anh Quang vì thế cô nghĩ cũng cần làm quen dần với không khí trong một bệnh viện lớn.

Biết rằng phải đi lại nhẹ nhàng nhưng Nhiên vẫn không ngăn được bước chân cứ thoăn thoắt vừa đi vừa chạy dọc hành lang dài để tới cầu thang lên tầng hai. Bước hai bậc một, Nhiên bỗng thấy sao hồi hộp quá, cô đang đi trong bệnh viện và tương lai cô hy vọng sẽ được làm tại đó, và cô đang tìm vị bác sĩ trẻ – người mà cô rất yêu…

Hé mở cửa phòng với trái tim đập mạnh vì hồi hộp và vì thiếu chút oxy, Nhiên nhìn vào trong hơi lén lút để không làm ảnh hưởng tới mọi người. Căn phòng nhỏ hơn các phòng khác một chút, sạch sẽ và chỉ có một chiếc giường. “Phòng đơn à?” Nhiên thầm nghĩ…Một cô gái trẻ nằm trên giường bệnh, trông cô ấy ốm yếu quá, có lẽ cô ấy bị bệnh về tim mạch khá nặng, mái tóc dài xơ xác, gương mặt xanh xao nhưng vẫn sáng ngời một nụ cười hạnh phúc và chính nó đã khiến cô giữ được vẻ đẹp mà Nhiên đoán trước đây rất rõ ràng…Rồi, và rồi Nhiên thấy…anh Quang ở đó, ngồi bên cạnh giường bệnh, ân cần nói chuyện với cô gái. Anh đang cười, một nụ cười hiền lành nhất, đẹp nhất, trìu mến nhất. Nhiên nhận thấy trong mắt anh qua cặp kính, đang ngời lên những tia nhìn đầy yêu thương pha lẫn hạnh phúc. Nhiên sững sờ, từ trước đến nay, cô từng nhìn thấy anh cười nhiều, tất cả đều đẹp và hiền lành nhưng vẻ mặt bây giờ của anh thì cô chưa từng thấy, chưa bao giờ…Nhiên đột nhiên cảm thấy lo lắng không yên, cô chỉ biết đứng ở ngoài bất động và lén nhìn vào bên trong căn phòng đang tràn ngập ánh sáng của một thứ tình yêu. Thứ tình yêu đó không giống như của người thân dành cho nhau, Nhiên cảm nhận được sự thật rõ ràng này, bằng trực giác của một cô gái đang yêu… Tại sao vậy nhỉ? Tại sao khi nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc và nụ cười đó của anh Quang, Nhiên lại thấy lo sợ đến vậy? Hụt hẫng pha lẫn chút xót xa như mình vừa mất đi một cái gì đó, cái gì mà chính cô cũng không rõ…Có lẽ…có lẽ nó không dành cho cô…

Nhiên không biết vì lý do gì, cũng chưa rõ sự việc là thế nào nhưng cô không muốn đứng ở đó nữa. Cô nhẹ nhàng đóng cửa lại…với trái tim đập mạnh không yên…

………

– Tim đập càng mạnh thì sự việc càng nghiêm trọng…….Sila! Hãy tiếp tục theo sát cô gái cho ta!

Ông Nguyên ngồi trong “phòng làm việc” điềm tĩnh ra lệnh cho cơn gió đưa tin. Cơn gió lập tức thổi ngược lại mang theo mệnh lệnh của ông tới Sila.

………

Tít! Tít! Tít!

– Nhiên! Cậu có tin nhắn kìa! Sao không xem đi, để máy kêu nãy giờ.

Nhiên giật mình khi nghe cô bạn cùng lớp nhắc. Lật đật mở máy ra, Nhiên bất ngờ khi biết đó là tin của anh Quang. Cô vội xem ngay. Đã hai ngày sau hôm đó, Nhiên không nhắn một tin nào cho anh. co không giận dỗi, chỉ suy nghĩ và suy nghĩ…Vậy mà anh lại nhắn tin cho cô, điều đó khiến cô hết sức vui mừng. “Anh ấy mời mình tới nhà chơi ư? Lần đầu tiên anh ấy chủ động mời mình đến nhà”. Nhiên thật sự sung sướng, cuộc hẹn thứ 36 của cô cuối cùng cũng đến, nó sẽ mang đến hạnh phúc cho cô và xoá bỏ mọi mối hoài nghi không rõ nguồn gốc kia. Anh Quang chắc chắn sẽ nói với cô tất cả vì thế anh mới chủ động mời cô. Nhiên chợt nhớ lại, anh Quang cũng chính là người đã chủ động thổ lộ muốn làm quen với cô, vẻ ấp úng ngây ngô đến tội nghiệp mà hết sức dễ thương của anh đến giờ cô vẫn không thể quên…

Nhiên cười thật tươi rồi hôn nhẹ lên chiếc máy di động nhỏ bé đã giúp cô để rồi cảm thấy mặt đang nóng dần lên vì hạnh phúc.

– Kìa Nhiên! Cậu ốm à? Sao mặt đỏ vậy?

Cô bạn cùng lớp hỏi Nhiên với vẻ hết sức quan tâm.

………..

Ngôi nhà của anh Quang nằm trong một khu phố cũ. Một khoảng không rộng với rất nhiều cây phía trước căn nhà, giống như một công viên thu nhỏ, yên tĩnh và tràn ngập không khí trong lành. “Thật dễ chịu!” Nhiên cảm thấy tâm hồn thật dịu êm và nhẹ nhõm. Nhấn chuông cửa mà tim cô đập liên hồi, sao cô thấy hồi hộp lạ lùng quá!

– Chào em! Em vào đi!

Quang mở cửa và mời Nhiên vào nhà bằng nụ cười thân thiện hiền lành trên môi. Nhiên ngượng ngập bước vào. Bên trong căn nhà khá rộng rãi và rất ngăn nắp. Nhiên bỗng thấy thật nể phục anh Quang, bận bịu với hàng đống công việc vậy mà vẫn có thể thu xếp mọi thứ ngăn nắp. Quang đưa tay về phía bộ bàn ghế giữa phòng khách và nói:

– Em ngồi đi! Em uống gì nhé, anh đi lấy!

– Để em giúp anh!

– Không có gì đâu, anh chỉ xuống bếp lấy nước thôi, em ngồi chờ anh một lát.

Và Quang đi vào bếp. Nhiên nhìn theo anh rồi chợt mỉm cười với một suy nghĩ thú vị “Chắc anh ấy nấu ăn ngon lắm!”

………..

Trong căn bếp nhỏ, vẻ mặt Quang không còn sự dễ chịu và điềm tĩnh nữa. Đó là khuôn mặt của một con người đang vô cùng đau khổ, anh muốn khóc nhưng không được, anh phải dứt khoát…Môi anh mím chặt, bàn tay anh run lên dữ dội khi anh cầm một gói bột nhỏ và muốn đổ nó vào một trong hai ly nước. Anh buộc phải làm thế vì một lý do nào đó. Bất chợt trong đầu anh sáng bừng lên nụ cười hồn nhiên, thơ ngây của Nhiên. Quang nhắm mắt lại và tay anh run rẩy vò nhàu gói bột đó. Anh đã không thể cho nó vào ly nước…

Trên phòng khách, Nhiên đang ngồi chờ Quang, một lúc rồi, cô quyết định đi lại quanh căn phòng xem xét những bức ảnh cũ của Quang được treo trên tường và để trên kệ. Những bức ảnh từ lúc anh vào đại học, chụp chung với cha mẹ, bạn bè…Nhiên xem chúng mà thật muốn biết thêm nhiều điều về Quang. Đang ngắm bức ảnh Quang cầm trong tay tấm bằng cử nhân mà “Sao anh ấy không cười nhỉ? Có gì không vui sao?”, khuôn mặt Quang trong tấm hình điềm tĩnh nhưng có gì đó xót xa, buồn bã, mệt mỏi, chỉ thoáng nhẹ một nụ cười gặng như người mới chỉ làm xong một phần rất nhỏ bé của một công việc hết sức lớn lao…Nhiên chợt thấy góc một tờ giấy bị kẹt ra ngoài ngăn kéo. “Chắc anh ấy dọn vội trước khi mình tới”, Nhiên cười mà mở ngăn kéo ra để xếp lại tờ giấy. Rồi cô thấy trong ngăn kéo có một khung ảnh bị lật lại chặn lên tập giấy. Cô tò mò cầm lên xem. Bức ảnh chụp anh Quang đứng với một cô gái, cả hai đều trong bộ đồng phục cấp 3, cô gái trông rất quen! Nhiên ngây người nhìn một lúc và rồi nhận ra đó là cô gái trong bệnh viện, dẫu bây giờ trông cô ốm yếu nhưng Nhiên vẫn nhận ra được nhờ đôi mắt và nụ cười đẹp tuyệt tràn đầy ánh sáng của cô gái ấy. Nhìn anh Quang và cô gái thật thân mật. Trái tim Nhiên bỗng nhói lên một cảm giác lạ lùng, rất đau và rồi hết ngay. Nhiên lại thấy tập giấy bên dưới khung ảnh. Lại có ảnh của cô gái kia, nhưng lần này là một bức ảnh nhỏ đựơc dán trên tờ bệnh án. Cô gái bị bệnh tim rất nặng và dứt khoát cần một quả tim thay thế. Kinh ngạc hơn khi Nhiên thấy sổ khám sức khoẻ của mình cũng ở đó. Hình ảnh về những lần Nhiên gặp Quang, lần đầu tiên tại phòng khám của trường, trong trường Y, rồi lần Quang muốn làm quen với cô, hình ảnh anh Quang ngồi bên cô gái kia trong phòng bệnh rồi bức ảnh, tất cả như một luồng gió xoáy thổi thật mạnh, ùa vào bộ não Nhiên. Tất cả được sắp xếp lại để rồi Nhiên lờ mờ nhận ra một điều gì đó không rõ ràng, nhưng cô biết đó là gì, trái tim Nhiên bỗng đập mạnh như chưa bao giờ nó đập mạnh đến thế…

– Em đã biết hết rồi phải không? Kể cả việc nhìn thấy anh trong phòng bệnh và…hôm nay, em đoán ra hết rồi chứ?

Nhiên quay phắt người lại và thấy Quang, tay anh đang cầm hai ly nước, anh đứng đó nhưng không cười, thay vào đó là một vẻ mặt vô hồn lạnh lùng, Nhiên chưa từng thấy. Cô bỗng thấy sợ, tim cô thót lại và càng đập mạnh hơn, nhưng cô chưa kịp định thần thì hai ly nước trên tay Quang đã rơi xuống vỡ tan, tiếng vỡ như từ chính trái tim hai con người trong phòng này phát ra…nước và thuỷ tinh bắn tung. Quang không quan tâm nếu anh dẫm phải những mảnh thuỷ tinh đó, anh lao vào Nhiên và đôi tay run rẩy đang giữ chặt cổ cô.

– Anh xin lỗi! Nhiên! Anh thật sự xin lỗi! Cô ấy…Cô ấy sẽ chết nếu không có tim thay thế. Anh trở thành bác sĩ vì muốn cứu cô ấy. Nhưng…nhưng anh bất lực rồi

Quang nói với giọng nghẹn ngào, run rẩy như đang thì thào với gió, hai tay anh vẫn giữ chặt cổ Nhiên.

– Cô ấy là…là người mà anh yêu thương nhất, là thứ đáng quý nhất trong cuộc đời anh…Anh có thể đánh đổi tất cả chỉ để cô ấy sống. Lần đầu tiên anh gặp em ở phòng khám, anh đã vô cùng ngạc nhiên khi nhận ra em là người thích hợp nhất để cho cô ấy quả tim…Nhưng…anh không dám. Bệnh tình của cô ấy ngày càng trầm trọng…anh đã định từ bỏ…nhưng rồi anh lại gặp em…và…và…

– Anh thật sự xin lỗi! Anh rất quý mến em…thật sự vậy…nhưng…

Nhiên không còn nghe thấy gì nữa, dù cô vẫn còn đủ tỉnh táo nhưng cô không muốn nghe. Cô cảm thấy khó thở, nhưng điều đó không quan trọng nữa, trái tim cô như bị ai thắt chặt lại…và từ đôi mắt mở to vô hồn, hai hàng lệ chảy dài, cô thì thầm nhẹ như gió:

– Anh…anh Quang…

Nhiên không còn quan tâm đến sự sống hay cái chết, cô cũng không còn cảm thấy mình muốn gì bây giờ nữa rồi, tất cả đều trở nên tối đen, giống như đang ngắm một bầu trời đêm không trăng, không sao, không có suy nghĩ gì, không đợi chờ gì…Nhưng rồi cô lờ mờ nhìn thấy những giọt nước mắt của anh Quang, như chút ánh sáng trong đêm đen mịt mù…Cô không muốn anh khóc, cô không muốn anh phải đau khổ như cô bây giờ, anh đã có đủ đau khổ trong suốt chừng ấy năm rồi. Còn cô, chưa hề nếm trải, nhưng giờ đây cô đã biết cảm giác đau đớn, xót xa ấy như thế nào, vì vậy cô không muốn anh tiếp tục chịu phải chịu đựng nó…cô không hề muốn…không hề…nhưng…

………..

Mưa bắt đầu rơi và nhanh chóng trở thành một trận mưa lớn. Một luồng gió mạnh từ đâu thổi đến, cánh cửa bật tung ra. Con chim màu trắng xuất hiện từ giữa luồng gió đó, nhanh chóng dùng bộ móng vuốt và cái mỏ nhọn cứng chắc cào, mổ liên tiếp vào Quang. Anh phải buông hai tay ra vừa che chắn vừa xua con chim đi. Nhưng con chim càng hăng hơn, càng cào, mổ mạnh hơn. Trong khi đó, Nhiên ngồi dậy ho và hít thở liên tục. Khi đã cảm thấy đỡ hơn, cô đứng dậy và như được bản năng mách bảo, cô chạy thật nhanh ra khỏi căn nhà…Ngoài trời…mưa vẫn rơi…tầm tã…

………..

Những người còn đi lại trên đường lúc ấy hẳn rất ngạc nhiên và tự hỏi không hiểu cô gái kia có bị làm sao không? Nhiên đi lại thẫn thờ trên đường, giữa trời mưa, chân không giày, không có gì che. Nhiên không còn nghĩ được gì nữa nhưng vẫn nhận ra một đốm nhỏ hạnh phúc “Đây là lần đầu tiên anh Quang nói mến cô thật lòng”, trong hoàn cảnh đó con người ta thường không bao giờ nói dối. Nhiên để kệ nước mắt lăn đều trên má, mưa rồi cũng sẽ cuốn sạch chúng đi, chỉ còn để lại một vị mặn nhè nhẹ trên đầu lưỡi, và rồi cũng sẽ tan biến hết…Điều làm Nhiên đau khổ nhất bây giờ là tình yêu cô dành cho anh Quang vẫn không hề thay đổi. Dù anh có lừa dối cô, dù anh đã làm việc đó, cô vẫn còn rất yêu anh và thật hạnh phúc khi biết anh không hề ghét cô.

Đôi chân Nhiên tự đi và nó dẫn cô đến ngõ nhỏ lần trước. Nhiên vô thần bước vào cánh cửa đã mở sẵn. Khoảng đất vẫn đẹp lỗng lẫy như lần đầu cô đến. Cây cỏ vẫn đẹp tuyệt mà không hề bị ảnh hưởng bởi cơn mưa ở thế giới bên ngoài. Nhưng Nhiên không còn quan tâm nữa, cô đi thẳng tới chỗ ông Nguyên. Ông ngồi đó với một nụ cười điềm đạm nhẹ nhàng, không nói gì mà chờ Nhiên cất lời:

– Tôi có một nguyện vọng.

– Tôi biết, cô gái ạ! Hãy nói tôi nghe!

Nhiên bất chợt khóc nấc lên, thổn thức trong nước mắt, cô nói:

– Tôi rất rất rất yêu anh ấy…Vì vậy…xin hãy…hãy cứu cô gái đó…bằng trái tim của tôi. Như vậy anh Quang sẽ không sao rồi. Tôi có thể chết một cách tự nhiên và tim của tôi…tim của tôi có thể được trao cho cô gái đó…

Ông Nguyên thật sự ngạc nhiên, ông biết rõ mọi chuyện nhưng lại không hề nghĩ đến ước nguyện này của Nhiên, bằng một giọng trầm nhẹ như gió, ông hỏi:

– Tại sao cô không ước để cô gái kia được sống mà cô không phải chết?

– Vì cô ấy cần một quả tim và dù sao tôi cũng sẽ phải trao tim cho ông. Nếu tim tôi có thể thay cho cô ấy thì cô ấy sẽ sống và ít nhất…ít nhất một phần của tôi cũng sẽ được ở bên anh Quang để thấy anh ấy được hạnh phúc…

– Cô nghĩ cậu ta sẽ hạnh phúc?

Nhiên không trả lời câu hỏi này của ông Quang, cô chỉ vừa gật đầu vừa lau nhanh nước mắt. Ông Nguyên tới đây thì mỉm cười rất tươi. Ông đã hiểu hết cô gái bé nhỏ này rồi và ông khâm phục cô. Lấy tay chỉnh lại chiếc mũ trên đầu, ông nói:

– Nếu cô đã muốn vậy…Nào, hãy cùng đi thực hiện nguyện vọng của cô! Nhưng trước hết phải mang giày và hong khô người đã…

………..

– Vào bệnh viện tự tiện không hỏi ai như vậy có sao không?

Nhiên thì thầm khi theo sau ông Nguyên vào bệnh viện nơi cô gái kia nằm, cũng là nơi Quang làm việc.

– Cô yên tâm! Hệ thống an ninh không có thì lo gì. Chúng ta coi như đi thăm bệnh, chưa tối mà, phải không?

Ông Nguyên cười ranh mãnh.

– Vậy……. chúng ta sẽ làm gì? Tôi…tôi không muốn chết trong bệnh viện này

Nhiên ấp úng nói, cô đã sẵn sàng tâm lý cho mọi chuyện. Không hiểu sao khi gặp ông Nguyên và nói ra nguyện vọng của mình, Nhiên lại cảm thấy yên tâm hơn, cõi lòng thanh thản trở lại không một chút sợ hãi. Nhưng cô vẫn muốn biết, thật sự muốn biết mình sẽ ra sao, sẽ chết như thế nào…

– Gần đến nơi rồi, cô gái! Đừng nghĩ ngợi, hãy để trái tim cô được thanh thản.

Ông Nguyên lên tiếng khi hai người đến giữa hàng lang tầng hai và tiến thẳng xuống căn phòng cuối cùng – phòng 209. Bỗng cánh cửa phòng bật mở, hai bác sĩ vội vã chạy ra, rồi các y tá từ dưới chạy lên thẳng tới phòng 209. Tất cả hỗn loạn khi có thêm bác sĩ đến, những người ra khỏi phòng, vừa đi vừa nói gấp rút:

– Đã báo cho Quang chưa?

– Chưa thấy cậu ấy sao?

– Cô ấy không chắc qua nổi đêm nay. Chúng ta cũng đã cố hết sức rồi.

– Tuy có ổn định lại được một chút nhưng…

Một bác sĩ lắc đầu rồi nói tiếp:

– Hãy thông báo cho gia đình cô ấy đi vậy

– Tôi làm ngay đây!

Và rồi họ đi…Còn lại Nhiên, cô nép sát người vào tường và lại cảm thấy tim thắt lại, khó thở. Liệu họ có cứu được cô gái? Phải chăng Nhiên sẽ chết? Dù đã ước sẽ cứu cô gái bằng quả tim của mình nhưng trong sâu thẳm tâm can mình, Nhiên thật sự chưa muốn chết, bằng chứng là việc cô đã bỏ chạy khỏi nhà Quang. Cô vẫn còn cha mẹ, bạn bè và những ước mơ muốn thực hiện.

Ông Nguyên với vẻ mặt sáng bừng như người sắp được làm điều mình muốn, mà thực chất là sự phấn khích của người đã lâu không có việc, nay lại được làm, ông thẳng tiến về phía căn phòng. Hai người bước vào phòng bệnh đã thưa dần bác sĩ và y tá. Nhiên thấy lạ lùng, dường như không ai trông thấy họ, dù họ đi vào lúc còn nhiều y tá nhưng vẫn không hề bị nhắc nhở. Nhiên lo lắng đứng cạnh giường bệnh nhìn cô gái xanh xao, nặng nề thở bằng ống truyền khí. Ông Nguyên với vẻ lãng tử sẵn có, tự tin đứng tựa lưng vào tường, một tay kéo chiếc mũ xuống che đi nửa khuôn mặt và chờ cho đến khi căn phòng không còn một ai, ngoài họ và cô gái. Khi y tá cuối cùng kiểm tra xong mọi thứ, yên tâm đi ra khỏi phòng và đóng cửa lại, ông Nguyên mới bước lại gần giường bệnh. Ông chăm chú nhìn cô gái ốm yếu rồi nói:

– Chúng ta bắt đầu thôi!

Nhiên nhìn ông với vẻ đã chuẩn bị sẵn sàng, cô nhắm mắt lại. Nhưng cô bỗng thấy sợ hãi, cô không biết phải làm gì, cô sẽ chết ra sao nhỉ? Rồi chuyện này sẽ như thế nào đây? Hai tay Nhiên nắm chặt vào nhau bỗng run lên, tim cô như ngừng đập.

– Đừng nói là cô đổi ý rồi nhé!

– Không…tôi chỉ…hơi sợ

– Không phải sợ hãi, hãy để trái tim cô tự do, hãy để nó tự do đập. Tin tưởng vào bản thân cô và rồi cô sẽ làm được mọi điều cô muốn.

Nghe được những điều đó, Nhiên bỗng thấy lòng tĩnh tâm lại, một luồng ấm áp tràn khắp cơ thể cô, cô thấy tự tin hơn, mắt mở to nhìn ông Nguyên…Một cơn gió lùa vào phòng, mang lại một cảm giác khoan khoái lạ thường. Căn phòng lạnh lẽo, u uất bỗng trở nên ngập tràn ánh sáng và ấm áp như nhiệt độ con người, như tình cảm của trái tim. Ông Nguyên rút từ trong túi ra một lọ nhỏ và bảo Nhiên:

– Đây là thần dược, nó có thể chữa được mọi bệnh tật

– Thật sao?

Nhiên kêu lên sung sướng nhưng ông Nguyên bình thản nói tiếp:

– Nhưng còn thiếu một vị nữa trong đây.

– Một vị…nữa? – Nhiên có thể đoán ra được đó là vị gì, cô đáp:

-…là… trái tim của tôi?

– Phải! Có thể cho ta…trái tim của cô?

Nhiên cảm thấy hai tay cô đang run, môi cô cũng vậy. Cô muốn khóc, tại sao? Cô cũng không rõ nhưng tại sao cô lại phải làm chuyện này? Cô cũng không hiểu…Tại sao nhỉ? Cô không muốn chết, cô còn muốn sống nhiều lắm, sống để… Rồi khuôn mặt anh Quang lại chợt hiện lên trong trí óc cô, vẻ mặt đau khổ của anh và cả…những giọt nước mắt…Cô không muốn thấy anh khóc, cô chỉ muốn thấy nụ cười rạng rỡ, đầy hạnh phúc của anh, sáng bừng hơn cả mặt trời, ấm áp hơn cả nắng…và vẫn với vẻ hiền lành, ngô nghê như lần đầu anh gặp cô vậy… Cô sống chỉ vì muốn thực hiện được những nguyện vọng của mình và nguyện vọng của cô hiện giờ chính là để anh Quang được hạnh phúc… “Phải! Chỉ cần thấy anh ấy hạnh phúc! Thế là quá đủ rồi!”.

– Được chứ!

Nhiên trả lời ông Nguyên như vậy với một nụ cười đầy thanh thản, trong sáng và nhẹ như ngọn gió sớm.

– Tốt lắm! Vậy chúng ta về thôi!

Câu nói đột ngột của ông Nguyên khiến Nhiên kinh ngạc quá sức. Cô định lên tiếng hỏi nhưng ông Nguyên đã kéo cô ra vào bảo:

– Đi nhanh thôi! Đang có nhiều người đến đấy!

Khi họ vừa ra đến cầu thang, có nhiều bác sĩ cùng chạy lên, hướng thẳng tới phòng 209. Nhiên đứng lại ở hành lang để nhường đường. Các bác sĩ vào phòng bệnh và ngạc nhiên như thấy một kì tích lạ nhất. Gương mặt cô gái hồng hào, không cần thở bằng ống thở nữa, điện tim đồ cũng ổn định, trở lại trạng thái bình thường, như một người khoẻ mạnh. Cô gái mở to mắt nhìn quanh như kiếm tìm ai đó, ai đó chỉ vừa mới đứng gần cô, cho cô cảm giác tuyệt vời, cho cô sức mạnh… Một bác sĩ chạy ra cửa kêu lên:

– Cô ấy hoàn toàn bình phục rồi! Kì tích xảy ra, mọi người ơi!

Tất cả bác sĩ và y tá chạy ngay đến và Nhiên nhận ra vị bác sĩ đang đi cuối cùng, vội vàng, hấp tấp chạy lên khi nghe tin, vẫn dáng vẻ ngô nghê đến tội nghiệp ấy. Nhiên chợt mỉm cười mà nước mắt cứ trào ra. Anh Quang đang chạy nhanh lên cầu thang với vẻ mặt tràn đầy hy vọng. Khi lên đến nơi, Quang hết sức kinh ngạc thấy Nhiên đứng đó, mỉm cười thật tươi bên cạnh những giọt lệ chưa khô, cô nói:

– Anh mau đến bên cô ấy đi…

Câu nói đó của Nhiên chỉ khiến Quang đứng lại bất động. Anh cảm thấy tội lỗi với những việc đã làm. Anh muốn xin Nhiên tha thứ nhưng lại nghĩ bản thân không đủ tư cách để nói điều đó. Sự xuất hiện của Nhiên ở đây vào ngay thời điểm “kỳ tích” khiến Quang có cảm giác chính Nhiên đã tạo ra nó. Anh không biết nói gì, chỉ biết đứng đó nhìn cô với đôi mắt ngỡ ngàng, đầy sự hối lỗi và cả biết ơn, biết ơn không bởi điều gì kỳ tích mà bởi nụ cười của Nhiên, nụ cười chứa đầy sự tha thứ…

– Anh…anh…

Quang lắp bắp, anh muốn nói một điều gì, điều gì đó chính anh cũng không rõ vì giờ đây anh tin vào “kỳ tích” và…Nhiên.

– Anh thật sự xin lỗi…hãy tha thứ cho anh…anh biết mình không đủ tư cách nói câu này nhưng…anh…

– Được rồi mà, em không sao!

Nhiên cười, lại một nụ cười nhẹ như gió

– Em không sao cả, nhưng…em muốn cầu xin anh một điều…chỉ một điều thôi

Quang đáp ngay mà không cần suy nghĩ:

– Điều gì cũng được, chỉ cần em nói thì điều gì anh cũng đồng ý

– Vậy…xin anh…

“Xin anh đừng đi, đừng trở về bên cô gái kia nữa, cô ấy đã khoẻ lại rồi mà…xin anh”

– Xin anh hãy thật hạnh phúc. Chỉ vậy thôi, anh mau đi đi, cô ấy đang đợi anh

“Đừng đi, đừng bỏ em lại một mình…”

Trước nụ cười gắng gượng để đạt đến một sự thanh thản giả tạo chỉ đủ để chính cô nhận thấy, trước câu nói mà Nhiên đã cố lật ngược lại dòng suy nghĩ của mình, trước cô, trước tất cả sự cố gắng hết sức của cô để làm một điều gì đó…Không chắc Quang có nhận ra được hay không nhưng anh ôm chầm lấy cô và…khóc…

– Xin lỗi…thành thật sự xin lỗi…anh biết dù có nói bao nhiêu chăng nữa thì…

Nhiên nhắm mắt lại để những giọt nước mắt nóng ấm trào ra lặng lẽ lăn trên gò má, cái cảm giác nhói đau trong tim biến đi ngay tức khắc và cô nghĩ. Trong đầu cô lại tràn ngập hình ảnh anh Quang tươi cười ngồi bên cô gái ấy hoàn toàn khoẻ mạnh. Họ thật hạnh phúc trong ánh nắng mới, trong làn gió nhẹ tràn ngập căn phòng, chiếu sáng và sưởi ấm cho…không chỉ một người…

………..

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s