Wishes…Heart…and Wind – Chap I: Your Wish


NGUYỆN VỌNG CỦA CÔ LÀ GÌ ?

… Câu chuyện bắt đầu vào một buổi chiều đẹp trời, không nắng mà cũng chẳng thấy mưa. Thời tiết như ủng hộ cuộc hẹn thứ 35 – theo cách tính của Nhiên – với bạn trai cô. Nhiên đi trên con đường đầy người qua lại mà mơ màng, dường như trước mắt cô là khoảng trời xanh ngắt chỉ có cô và hạnh phúc của cô. Nhiên hiện là sinh viên Y khoa năm thứ hai, lý do để cô có ước mơ ấy, lý do để cô có quyết tâm biến ước mơ thành sự thật, tất cả đều xuất phát từ anh Quang. Nhiên quen anh đã một năm rồi…

Năm lớp 12 buồn tẻ, mặc cho bọn bạn nói gì, Nhiên không hề hứng thú với việc có bạn trai và cô cũng chưa có ý định gì cho tương lai. Nhiên cố gắng học là vì muốn bố mẹ vui lòng nhưng cô chán chường vì nhận thấy mình chẳng có mong muốn gì, không có lý tưởng gì để mà sống, sống theo cái nghĩa không chỉ ăn uống, hít thở mà còn có hy vọng, có niềm tin để mà vươn tới một cái gì đó…Nhiên vẫn vui vẻ tận hưởng quãng đời đẹp nhất này nhưng trong lòng cô có biết bao cảm xúc không tên cứ chực chờ mà dâng trào. Thật đúng chẳng ai có thể biết trước điều gì đang chờ đợi mình, Nhiên cũng không nằm ngoài số đó, cái ngày mà định mệnh sắp đặt cho cô rồi cũng đến…

Trước khi các học sinh lớp 12 bước vào kỳ thi tốt nghiệp và đại học, nhà trường mời một số bác sĩ thực tập của trường Y tới khám sức khoẻ cho học sinh để đảm bảo tốt nhất cho các em về mặt thể lực. Khi được gọi tên, Nhiên vào khám và bất chợt phát hiện một bác sĩ, anh ấy rất dễ thương – theo Nhiên là vậy vì anh lóng ngóng quá, anh ấy tạo cho Nhiên một cảm giác đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với con gái. Chỉ là dùng máy kiểm tra điện tim và não rồi xem kết quả, không một lần chạm tay vậy mà chàng bác sĩ ấy lúc nào cũng cúi đầu, Nhiên đoán mặt anh ấy chắc đang đỏ lắm. “Anh ấy trông trẻ thật, vậy mà đã là bác sĩ thực tập, thật đáng nể!”, Nhiên đã nghĩ như vậy. Cô cảm thấy mình đã rất chú ý tới chàng bác sĩ trẻ ngô nghê kia nhưng cô không thể hiện điều gì cả, đó chỉ là một cảm xúc nhẹ nhàng thích thú của một cô nữ sinh mới lớn thôi mà. Và Nhiên bước ra khỏi phòng khám. Cô phải chờ cho tất cả các bạn cùng lớp khám xong mới được phép về. Khi người cuối cùng đi ra, lớp được điểm danh lần cuối rồi mọi người ra về. Nhiên chậm rãi hướng tới phía cổng trường bước đi. Đột nhiên cô nghe tiếng ai gọi ai, theo phản xạ, Nhiên quay lại nhìn và rồi cô thấy chàng bác sĩ lóng ngóng khi nãy chạy về phía cô. Đến chỗ cô, anh dừng lại thở gấp, đẩy gọng kính đang ngự trên sống mũi trở lại mắt, anh lắp bắp nói:

– Em…em quên cây bút…

Và anh đưa trả Nhiên cây bút mực mà cô rất quý, đó là cây bút bố tặng cô nhân sinh nhật, cô muốn dùng nó trong những kì thi sắp tới, tại sao cô có thể quên một vật quan trọng như vậy nhỉ? Nhiên tự hỏi, liệu có phải vì cô đưa nó cho anh mượn khi thấy tội nghiệp chàng bác sĩ lóng ngóng tìm mãi trong túi áo không nổi một cây bút? Nhiên không biết, cô chỉ đưa tay nhận lại cây bút và:

– Cảm ơn anh!

Chàng bác sĩ ngập ngừng một lát rồi nói:

– Không có gì! Chỉ là anh muốn…muốn cám ơn em đã cho anh mượn bút…và…

Anh chưa nói hết câu thì một giọng phạt ngang:

– Quang! Cậu đâu rồi? Mau về thu xếp lại giấy tờ chuẩn bị khám tiếp

Chàng bác sĩ không còn nói được gì, anh chỉ kịp nhìn Nhiên lần nữa, chào cô và chạy về văn phòng. Nhiên đứng lặng nhìn chiếc áo blouse trắng phấp phới theo sau bóng hình chàng bác sĩ nhoà dẫn trong làn nắng nhẹ mùa thu.

Không hiểu nổi chính mình nhưng Nhiên cảm thấy trong đầu cô đã tràn ngập những điều cô muốn làm, những ước mơ mà chính Nhiên vẫn chưa kịp đặt tên cho chúng. Nhưng trong đó có một mong muốn không phải vô danh, nó thuộc về hiện tại và Nhiên cần đạt được, một mong muốn mãnh liệt đến từ đâu Nhiên cũng không rõ. Nhiên muốn trở thành bác sĩ…

Học miệt mài đêm ngày đâu phải vô ích. Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển Đại học Y, bố mẹ Nhiên mừng phát khóc, còn Nhiên thở phào và đặt mình xuống giường thiếp đi. Cô muốn nghỉ ngơi sau những ngày dài nỗ lực và chờ đợi…

……..

Ngày đầu tiên bước vào cổng trường đại học không ngoài mong đợi của Nhiên. Một ngôi trường to lớn đầy những gương mặt Nhiên chưa gặp bao giờ, không còn là cái thời khai giảng chen lấn đi tìm người quen cũ nữa rồi. Một bài phát biểu nghe chán đến độ dù có cố nghiêm túc, Nhiên cũng không kìm được phải đưa tay lên che cái ngáp đầy duyên dáng. Nhiên mong buổi lễ sớm kết thúc. Và tất nhiên, nó phải kết thúc, trái với những sinh viên khác chen lấn, xô đẩy để tìm đường đến khoa mình xem thời khoá biểu, Nhiên tìm một chiếc ghế đá dưới bóng cây ngồi nghỉ và nhủ thầm mình không phải người thích bon chen. Ngồi tựa lưng vào ghế, Nhiên ngước nhìn những tán cây hắt ánh mặt trời, cô nheo mắt và tưởng tượng như trước mặt mình là một mảng sáng lấp lánh của dải Ngân Hà ban ngày. Nhiên bỗng chốc quên hết mệt mỏi, cô cảm thấy thật thú vị và tự do. Và rồi…

– Em đang làm gì vậy? Không đi xem thời khoá biểu sao?

Một giọng nói nghe lạ mà cũng quen. Nhiên giật mình đưa mắt tìm người vừa nói, ngay trước mặt cô thôi, chàng bác sĩ thực tập hôm nào đang mỉm cười hiền lành và ngô nghê. Nhiên hỏi một câu mà sau này nhớ lại, cô thấy nó thật ngốc:

– Anh làm gì ở đây ạ?
– Thì anh vẫn là bác sĩ thực tập
– Em biết, nhưng bác sĩ thực tập thì làm gì ở đây ạ?
– Anh về giúp thầy giao vài việc thôi. Rồi anh đi ngang qua đây và nhận ra em, người đã tốt bụng cho anh mượn cây bút hôm nào.

Anh thật thà trả lời.

– Anh còn nhớ em sao?
– Tất nhiên…

Câu chuyện của họ cứ thế kéo dài cho đến tận lần hẹn thứ 35 – theo cách tính của Nhiên – của hai người.

Nhiên thong dong bước đi, sắp đến chỗ hẹn rồi và cô tự hỏi không biết cô hay anh Quang sẽ là người phải chờ. Nghĩ vậy Nhiên mỉm cười rồi chợt giật mình khi nghe tiếng chuông báo tin nhắn. Nhiên mở chiếc di động – phần thưởng thi đỗ đại học của cô – một tin nhắn từ anh Quang… “Cái gì thế này? Không thể đến đúng giờ vì họp đột xuất? Hẹn 1 tiếng nữa?” Nhiên đau khổ kêu lên và nhớ lại không biết cái “đột xuất” này đã nhảy vào cuộc hẹn của hai người đến lần thứ mấy rồi. Nhiên thở dài “Mình đoán mình là người phải chờ”, nhưng rồi cô chợt nhớ ra rằng trong tương lai cô cũng sẽ là bác sĩ và có thể đến một lúc nào đó người phải chờ sẽ là anh Quang, nghĩ vậy Nhiên thấy lòng nhẹ bớt. Lang thang tản bộ, Nhiên không nương chân cho những chiếc lá khô vàng úa rụng rơi khỏi cành, cô thẫn thờ bước đi chỉ mong mỗi bước chân là cả chục phút trôi qua và chỉ vài bước chân là cô có thể gặp anh Quang…

Một cơn gió lạ thổi qua, nó khiến Nhiên cảm thấy khoan khoái khác thường. Gió nhẹ và mát khiến lòng cô phơi phới, thư thái. Thế rồi đột nhiên, một tờ rơi quảng cáo bay theo cơn gió dạt vào mặt Nhiên. Mất hứng thú hưởng gió mát, Nhiên cầm tờ rơi đáng ghét kia xem nó quảng cáo cái gì mà dám ngang nhiên phá đám cô.

NẾU MUỐN THỰC HIỆN NGUYỆN VỌNG CỦA MÌNH, HÃY ĐẾN VĂN PHÒNG "NHỮNG ƯỚC MƠ"
Địa chỉ: Ngõ X, Đường Y, Phố Z…

Nhiên nhẩm đọc rồi bật cười nho nhỏ “Quảng cáo cái gì thế này? Thực hiện nguyện vọng ư? Lại còn văn phòng gì thế này? Như trò đùa”. Tuy nghĩ vậy nhưng sau giây lát lưỡng lự, Nhiên quyết định thử đến địa chỉ đó theo tấm bản đồ được vẽ ngay đằng sau tờ quảng cáo. Một tờ quảng cáo kì lạ, dường như nó có sức hút khiến người ta không thể cưỡng lại trí tò mò và lòng ham muốn tìm hiểu những gì chưa rõ, và dù sao với Nhiên cũng là để giết thời gian. Nhiên nhìn đồng hồ, còn 55 phút nữa và cô đi đến văn phòng kì lạ của kẻ tự xưng là “tôi” trong tờ rơi đó…

…Một cái ngõ nhỏ nhưng không tối, dù có rất nhiều toà nhà cao tầng che phủ nhưng ánh sáng vẫn chiếu tới nơi Nhiên đi. Cái ngõ sạch hơn Nhiên tưởng tượng và không khí thì thật dễ chịu, không một bóng người, không một tiếng động, yên tĩnh nhưng lại không hề đáng sợ vì những cơn gió lạ vẫn vây quanh Nhiên như đưa cô đi, như bảo vệ cô đến đúng nơi cần đến, một người bạn đồng hành tuyệt vời. Bước lên những bậc đá rộng và thấp, Nhiên cẩn thận xem kỹ lại bản đồ và rồi cô dừng lại trước một cánh cửa gỗ đã sờn cũ, màu sơn xanh cũng đã phai nhạt, trên cánh cửa có dán một tờ giấy chỉ đề vẻn vẹn hai chữ Vào đây

…Nhiên do dự khi đặt tay lên nắm đấm cửa nhưng rồi cô lấy hết can đảm mở nó ra…

Ngạc nhiên! Thán phục! Kỳ lạ! Sung sướng! Và vô số những cảm xúc vô danh khác, tất cả đang tồn tại trong cùng một bản thể là Nhiên. Cô không thể thốt lên được lời nào vì không có từ ngữ nào có thể diễn tả trọn vẹn hết tất cả những cảm xúc của cô lúc bấy giờ, và cũng không có một từ ngữ nào có thể miêu tả được thật ngắn gọn, đầy đủ hay chính xác những gì Nhiên đang thấy. Trước mắt cô là một cái gì đó thật khó tin, một nơi nào đó không thể có. Vậy mà nó lại đang ở ngay đây, Nhiên đang đứng trong nó, đang ngắm nhìn nó và nghĩ mình đang chìm đắm trong một giấc mơ kỳ ảo. Một khu đất rộng mênh mông, những cái cây thật đang xoè rộng tán lá để che bớt ánh mặt trời vốn không gay gắt vì thế dưới bóng cây là những khoảng không mát rượi và dịu ªm. Cỏ và hoa có ở khắp mọi nơi khiến Nhiên có cảm giác chỉ một bước chân của cô cũng sẽ dẫm nát hàng nghìn đoá hoa, ngọn cỏ. Trong không gian huyền diệu đó, gió vẫn thổi nhẹ nhàng và đưa theo nó những cánh hoa đủ màu sắc. Trò chơi đuổi bắt những cánh hoa của lũ bướm cầu vồng vẫn tiếp diễn mà không ai biết là nó đã bắt đầu từ khi nào. Nhiên cố gắng bước đi thật chậm và cẩn thận để không dẫm vào những đoá hoa xinh đẹp, nhưng có lẽ điều đó là không cần thiết. Nhiên đi tới đâu, hoa cỏ rẽ đường cho cô tới đó và cô bỗng giật mình đầy thú vị khi từ đâu đó dưới mặt đất nhú lên những nhánh hoa Tuy-lip đủ màu, những bông hoa lắc lư theo gió như chào đón cô. Nhiên mỉm cười đáp lễ, cô đã bị thôi miên bởi cảnh vật, không còn ý thức rằng chúng kỳ lạ thế nào, cô chỉ nhìn quanh với một tâm hồn tràn ngập sự hứng thú. Không khí thật tuyệt, trong lành đến độ tinh khiết và mang theo làn hương nhẹ của những cánh hoa đang bay lượn trên không, một lần hít vào rồi thở ra, Nhiên cảm thấy như cô không còn bất cứ điều gì phiền muộn, tất cả đều được thải hồi ra ngoài cơ thể và gió cuốn chúng đi thật xa. Nhiên vẫn mải mê đắm chìm vào khung cảnh thần tiên mà không hề để ý một ai đó đang dõi theo cô. Như để kéo cô trở về với hiện thực, một giọng nói vang lên, thanh thoát, nhẹ nhàng như gió nhưng rành rọt:

– Hoan nghênh cô tới nơi làm việc của ta!

Nhiên giật mình quay lại, một người đàn ông còn khá trẻ với khuôn mặt điềm tĩnh đang ngồi trên chiếc ghế tựa dưới bóng một tán cây cổ thụ vĩ đại ngay giữa khu đất. Ông ta mặc một bộ complê đen có vẻ không còn mới, chiếc áo sơ mi bên trong màu vàng nhạt mà theo Nhiên nghĩ thì ngày xưa nó đã từng có màu trắng. Cà vạt thắt tam giác nhưng được nới lỏng xộc xệch treo trên cổ người đàn ông lạ như thể cho đồng bộ với complê mà thôi. Ông ta đội một chiếc mũ phớt đen, mắt đeo một cặp kính tròn, đen trễ tới sống mũi, miệng ngậm điếu thuốc lá trông như một kẻ hào hoa lãng tử. Mái tóc đen óng và mềm mại được cột thành một túm dài tới ngang vai khiến ai nhìn cũng sẽ nghĩ ông ta là một nghệ sĩ. Nhiên không nói được gì, nhìn người đàn ông lạ với con mắt hết sức ngạc nhiên, một lát sau đó cô mới ấp úng cất lời:

– Tôi…tôi nhặt được tờ rơi…

Nghe nói vậy, vẻ mặt điềm tĩnh biến mất, thay vào đó là một nụ cười tươi hết cỡ, ông ta nói:

– Ồ! Đúng rồi! Cơn gió của ta đã mang cô tới đây! Xin cứ tự nhiên, mời ngồi!
– Nhưng…

Nhiên định hỏi rằng kiếm đâu ra một cái ghế khác trong khu đất này để mà ngồi nhưng thật không cần thiết nữa vì chiếc ghế tựa khác đó đã có mặt ngay sau lưng cô.

– Ghế đây rồi, mời cô ngồi!

Nhiên không nói được gì nữa, cô làm theo lời người đàn ông lạ. Trong lòng Nhiên bắt đầu nhen nhúm một nỗi lo sợ và cô nghĩ mình không nên đến đây. Như đọc được suy nghĩ của cô gái trẻ, người đàn ông trước mặt nói với một giọng điệu vui như tết:

– Không sao đâu! Cô là khách của ta, điều đó có nghĩa cô sẽ không sao hết cho đến khi phi vụ này giữa hai chúng ta kết thúc.
Rồi chợt thấy nét mặt Nhiên thay đổi theo chiều hướng hơi tái đi, người đàn ông lạ bèn đính chính ngay:
– Đùa chút thôi, ý ta là cô không việc gì phải sợ. Chúng ta giới thiệu một chút. Cứ gọi ta là ông Nguyên. Còn tên cô là gì? Cô gái thân mến!
– Tôi…tôi là Nhiên – Nhiên đáp mà không suy nghĩ được gì
– Cô dùng trà nhé!

Không đợi Nhiên đáp lại, ông Nguyên rút từ trong túi áo ngực ra hai tách trà còn đang bốc khói nghi ngút và đưa cho Nhiên một tách. Nhiên đón lấy tách trà một cách máy móc với bàn tay run run và đôi mắt mở to nhìn chằm chằm người đàn ông lạ.

– Trà này ngon thật!

Vừa nói, ông Nguyên vừa nhâm nhi tách trà nóng một cách mãn nguyện. Thưởng thức trà ngon trong một khung cảnh thần tiên thế này thì còn gì thú hơn. Nhưng với Nhiên thì khác, dù cô rất ngưỡng mộ khung cảnh nơi đây thì cũng không thể uống nổi dù chỉ một giọt trà. Tay cô vẫn cầm tách trà nhưng cơ thể cô bất động, không thể chối cãi là cô đang có một cử chỉ không được lịch sự cho lắm, đó là nhìn người đối diện một cách hết sức kì cục. “Ông ta là người thế nào? Aỏ thuật gia à? Hay một tên đại bịp? Hay găngxtơ? Hay…? Ôi! Mình phải làm gì bây giờ?” Nhiên tự hỏi đầy lo sợ, cô muốn ra khỏi đây ngay nhưng làm sao bây giờ, cơ thể cô đang đông cứng lại vì sợ hãi.

– Này, sao cô không uống trà? Trà mà nguội sẽ không còn ngon đâu. Nào! Uống đi, uống đi, đừng lãng phí vậy chứ cô gái.

Ông Nguyên vồn vã giục Nhiên với giọng điệu như cợt đùa. Cô không còn cách nào khác ngoài việc đưa tách trà lên miệng như một cái máy ngoan ngoãn nghe theo lời chủ, lòng lo lắng không hiểu trong trà có gì không. Nhiên nhắm mắt lại, đánh liều, nhấp một chút trà. Và rồi cô mở mắt ra ngay, nhìn tách trà đầy ngạc nhên, không kìm nổi, cô kêu lên:

– Ngon tuyệt!
– Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà, ngon lắm!

Ông Nguyên mỉm cười mãn nguyện khi thấy vị khách bé nhỏ thích trà của mình. Nhiên nhìn lại ông Nguyên, bây giờ cô đã thấy yên tâm hơn, bớt lo sợ hơn. Thường thì con người phải thưởng thức trà ngon trong khi có tâm trạng tốt nhưng trong một số trường hợp khác biệt như của Nhiên thì trà ngon lại là thứ giúp một tinh thần hoảng loạn trở nên ổn định hơn. Nhiên uống hết tách trà trong sự thư thái như một thú vui của những người sành trà thật sự. Ông Nguyên nhìn cô với một con mắt đầy thú vị, đợi cô gái uống xong tách trà, ông mới nói:

– Nào, bây giờ chúng ta vào việc chính nhé – Giọng ông bỗng trở nên hết sức nghiêm túc khiến Nhiên phải giật mình – Hãy nói cho ta biết nguyện vọng của cô là gì, nhưng nhớ là chỉ một nguyện vọng duy nhất thôi đấy.

Một bầu không khí trang nghiêm đang diễn ra, Nhiên cảm nhận được. Nhưng gió dường như không cảm thấy vậy, vẫn nhẹ nhàng lướt qua lại, bông đùa trên tóc, xà xuống ve vãn những đoá hoa và mang theo hương thơm của chúng đi mọi nơi. Sau một hồi nín thở, Nhiên không chịu được nữa, cô lấy tay che miệng cười khúc khích, một việc làm hơi khiếm nhã, theo cô nghĩ là vậy, nhưng với một người bình thường bất cứ khi nào gặp những bất bình thường thì đều có thái độ như vậy, nếu không thành thực tỏ rõ như Nhiên thì cũng là âm thầm một cách kín đáo trong bụng. Ông Nguyên không thể hiện gì, chỉ điềm tĩnh nhìn cô gái trẻ trước mặt, ông hiểu được cảm giác của cô nhưng ông biết rõ ông đang làm gì, chỉ lát nữa thôi, cô gái sẽ hết cười. Nhiên thì vẫn đang nghĩ “Trò đùa gì thế này? Một nguyện vọng? Gì cũng được à?”:

– Ông nói thật đấy chứ? Tôi có thể có bất cứ điều gì tôi muốn ư?
– Tôi là một người rất có uy tín, thưa cô – Ông Nguyên trả lời thản nhiên kèm theo một hành động lịch sự.
– Vậy tôi phải trả bao nhiêu? Tôi không có tiền – Nhiên nghĩ thầm nếu điều này là thật thì hẳn sẽ đắt lắm.
– Ta không cần tiền, cô gái ạ!
Lại yên lặng một lúc. Câu trả lời của ông Nguyên rành rọt từng từ khiến Nhiên vô cùng kinh ngạc “Ông ta là nhà từ thiện à? Thần đèn còn cần đến tự do nữa là…vậy ông ta sẽ lấy gì? Theo truyện cổ tích thì…” Nhiên nhớ ra một câu chuyện và hỏi trong sự hoài nghi:
– Tại sao? Bây giờ cái gì cũng có giá của nó
– Cô nói không sai, nhưng cái giá đó lại không nhất thiết phải là tiền
Ông Nguyên đáp lại trong nụ cười thản nhiên
– Vậy không lẽ, không lẽ…ông cần LINH HỒN của tôi?
Nhiên kêu lên, đúng là trong truyện cổ tích có đề cập đến chi tiết này. Ông Nguyên thật sự thấy cô gái thú vị, bằng một nụ cười, ông trấn an cô:
– Ta cũng không cần linh hồn cô, đừng lo!
– Vậy ông cần gì?
– Cái ta cần là…TRÁI TIM của cô
– Thế thì có khác gì với linh hồn chứ?

Nhiên kêu lên, cô đoán đúng rồi, dù cái này hay cái kia thì cô cũng không thể sống để mà hưởng cái nguyện vọng duy nhất của mình. Đâu có ai chịu thiệt đi làm từ thiện cho một điều ước của người khác chứ. Nhưng ông Nguyên với phong thái điềm tĩnh tỏ ra là một con người đầy kinh nghiệm trong lĩnh vực này, ông ngước mắt nhìn bầu trời xanh thẳm, hít thở hương thơm của cây cỏ lẫn trong gió và cất lời:

– Cô gái, cô biết không? Con người ta mà nói, tất cả muốn sống đều cần đến trái tim, không chỉ con người mà các sinh vật khác cũng thế. Nhưng tôi đang nói về con người nhỉ? Linh hồn và trái tim là một khối liên quan hết sức mật thiết, nhưng linh hồn rất khó nắm bắt ngay cả khi ta để nó tự do thì nó cũng chẳng hề có chút cảm xúc nào. Trái tim thì khác, nó chứa trong đó tình cảm của cô, mang trong nó sức sống của cô, không chỉ thế xác, mà nó còn nuôi sống cả tâm hồn. Trái tim là nơi ấm áp nhất nhưng nó lại tựa như một làn gió nhẹ, có thể mang đến sự khoan khoái hay cái lạnh thấu xương. Gío càng thổi lớn, cây cối càng lắc dữ dội. Tim càng đập mạnh thì sự việc diễn ra càng quan trọng. Mà cô biết không, trái tim con người là vô hạn, có biết bao cảm xúc ẩn chứa trong đó, quyết tâm, hy vọng. Trái tim có sức mạnh vô hạn, có thể làm được tất cả. Vì thế ta mới muốn có nó…Này, cô có đang nghe không vậy?

Ông Nguyên dừng lại vì nhận thấy cô gái dường như đang có chút khó hiểu. Nhiên đang đứng đó trân trân ngó ông Nguyên, tự hỏi mình có nên cười ko nhỉ nhưng cô tỏ ra lịch sự và hỏi ông Nguyên một câu hỏi luôn có trong đầu từ khi cô đến đây:

– Cho hỏi…ông vẫn bình thường chứ?
– Tôi đang hết sức bình thường và nghiêm túc – Ông Nguyên cảm thấy lòng tự ái hơi bị chạm đến.
– Không chỉ một chút…mà là tất cả tôi đều không hiểu ông nói gì – Nhiên đáp – Ông muốn tim của tôi? Ông sẽ moi nó ra bằng cách nào…hay ông là…kẻ sát nhận hàng loạt…?
Nghĩ đến đây Nhiên rùng mình.
– Tôi chưa muốn chết.
Câu nói cuối này của Nhiên làm ông Nguyên không nhịn được nữa, ông bật cười lớn và:
– Cô sẽ không sao, đừng lo lắng thế chứ. Trái tim như một thứ sức mạnh mà cô có, sự tự tin, ước mơ, quyết tâm và niềm hy vọng không bao giờ dập tắt…Nó luôn tồn tại trong mỗi con người. Cô có thể có được nguyện vọng của cô bằng cách nói với ta và sau đó cô thoả mãn, hãy trao trái tim cho ta.
– Ông nói trái tim…dễ nắm bắt sao?
– Ta không nói vậy, ta chỉ nói linh hồn khó nắm bắt vì nó là một linh thể chứa toàn bộ năng lượng của cô mà thôi…trái tim lại là một thực thể khác.
– Nhưng…

Nhiên tuy vẫn còn chưa hiểu rõ, nhưng cô biết rõ bản thân cô chứ, cô mỉm cười, một nụ cười hạnh phúc và nói với ông Nguyên:

– Nhưng tôi không có bất cứ nguyện vọng gì. Mà cho dù có thì nó cũng không quá lớn để đánh đổi cả trái tim của mình như vậy.
– CÔ KHÔNG CÓ? CÔ NÓI GÌ?
– Tôi nói điều ông vừa nói

Nhưng ông Nguyên không bận tâm, ông nhìn cô chằm chằm và hỏi một câu không được lịch sự cho lắm:

– Cô ngốc hả?
– Tôi không ngốc. Chỉ là vì…hiện tại tôi đang rất hạnh phúc. Và như thế là quá đủ rồi.

Nhiên lại cười tươi rạng rỡ, trong khi trả lời ông Nguyên, cô thấy hiện ra trước mắt hình ảnh của anh Quang.

– Cám ơn ông về tách trà và sự đón tiếp, tôi phải đi rồi.Và Nhiên đứng dậy, quyết định ra khỏi khu đất thần tiên “Phải rồi! Những nơi thần tiên sẽ không dành cho một người bình thường và mình, chỉ là một người bình thường thôi mà”, cô đã nghĩ vậy khi đẩy chiếc ghế ra. Những bông hoa lại lần nữa rẽ đường cho cô đi. Bước đến bậc thang cuối cùng và khi tay đã chạm vào nắm đấm cửa, Nhiên khựng lại và nhìn xuống chân, một nhánh cỏ hoang xanh mượt với những bông hoa li ti màu trắng tinh khiết trên nó đang quấn nhẹ vào chân cô. Một sự lưu luyến thật dễ thương, Nhiên cúi xuống và nhẹ nhàng gỡ bỏ nó, cô nhìn khoảng đất lần cuối mỉm cười không tiếc nuối, chỉ hy vọng sẽ còn có thể thấy nó lần nữa…cùng với anh Quang. Mở cửa, Nhiên bước ra và trở về với thế giới hiện thực.
……

– Chắc chắn là cô có. Cơn gió của ta không thể sai được vì đó chính là cơn gió từ trái tim cô. Chính nó đã đưa cô đến với nơi này, với ta…

Ông Nguyên nhìn Nhiên ra đi, không hề cản trở nhưng ông nghĩ và ông cảm thấy có cái gì đó không ổn. Những cơn gió bất thường nổi lên khi Nhiên vừa đóng cánh cửa lại, điều đó có nghĩa chắc chắn có chuyện gì đó.

– Đến đây nào, Sila!

Một con chim mập mạp màu trắng bay ra từ trung tâm của những cơn gió bất thường giờ đang quay ra thổi nghịch nhau kia, chúng tạo thành những vòng xoắn gió không sao tách rời được. Ông Nguyên nghiêm túc rồi, những cơn gió như sợ ông, không dám đến gần dù chỉ là để phủi bay những cánh hoa đang vương vấn trên chiếc mũ ông đội. Con chim trắng vừa xuất hiện đậu ngay trên vành mũ của ông Nguyên. Đôi mắt ông nhìn xa xôi vượt qua bầu trời xanh thẳm đến thẳng trái tim của con người, ông nhẹ nhàng nói:

– Hãy theo cô gái, những cơn gió thổi đến từ trái tim cô ấy sẽ dẫn đường cho ngươi…
Và con chim bay đi…
………

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s